注音ㄇㄤˊ ㄍㄨˇ
盲瞽

词语解释
盲瞽[ máng gǔ ]
⒈ 看不见。比喻无知或不明事理。
⒉ 盲人。
引证解释
⒈ 看不见。比喻无知或不明事理。
引汉 王充 《论衡·谢短》:“夫知古不知今,谓之陆沉……夫知今不知古,谓之盲瞽。”
《儒林外史》第二九回:“如不见怪,小弟也有一句盲瞽之言。”
章炳麟 《文学说例》:“而訐诞自壮者,反以破碎讥往儒,六百年中,人尽盲瞽,哀哉!”
⒉ 盲人。
引梁启超 《中国积弱溯源论》:“以一物不知者为谨慤,以全无心肝者为善良,此等见地,深入人心,遂使举国皆盲瞽之态,尽人皆妾之容。”
分字解释
- 对过去视若无睹的人也将瞽盲于现在。
相关词语
- máng chén盲臣
- zhòu máng昼盲
- máng fèi盲废
- máng zì盲字
- piān máng偏盲
- máng kuì盲聩
- ǎn qīng máng揞青盲
- máng dòng zhǔ yì盲动主义
- fā máng发盲
- máng rén盲人
- máng tīng盲听
- máng gàn盲干
- máng shuò盲妁
- zhòng máng mō xiàng众盲摸象
- máng yáng盲洋
- què máng雀盲
- hūn máng昏盲
- máng kǒng盲孔
- máng miǎo盲眇
- míng máng明盲
- méng gǔ朦瞽
- gǔ zhí瞽直
- máng gǔ盲瞽
- gǔ fū瞽夫
- pī gǔ披瞽
- gǔ yán dàn yì瞽言萏议
- gǔ shī瞽师
- gǔ mēng瞽蒙
- gǔ ér cí瞽儿词
- kuáng gǔ zhī yán狂瞽之言
- gǔ yán wàng jǔ瞽言妄举
- liǎng gǔ xiāng fú两瞽相扶
- gǔ wàng瞽妄
- míng gǔ冥瞽
- bù gǔ bù lóng不瞽不聋
- gǔ kuì瞽聩
- gǔ rén瞽人
- gōng gǔ工瞽
- gǔ tán瞽谈
- gǔ yǔ瞽语