注音ㄐㄨㄣˋ ㄕㄨㄤˇ
俊爽

词语解释
俊爽[ jùn shuǎng ]
⒈ 英俊豪爽;人品高超,性格豪爽。
例风姿俊爽。
少而俊爽。
英smart and expansive;
引证解释
⒈ 英俊清朗。
引《晋书·裴楷传》:“楷 风神高迈,容仪俊爽。”
《旧唐书·裴度传》:“度 状貌不踰中人,而风彩俊爽。”
茅盾 《动摇》:“但此时眉尖稍稍挑起,却又是俊爽英勇的气概。”
⒉ 雄健敏捷。
引元 辛文房 《唐才子传·耿湋》:“诗才俊爽,意思不羣。”
国语辞典
俊爽[ jùn shuǎng ]
⒈ 俊美爽朗。
引《晋书·卷三五·裴秀传》:「楷风神高迈,容仪俊爽。」
《三国演义·第三七回》:「忽见一人,容貌轩昂,丰姿俊爽,头戴逍遥巾,身穿皂布袍,杖藜从山僻小路而来。」
分字解释
※ "俊爽"的意思解释、俊爽是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- jùn gāo俊羔
- rěn jùn bù zhù忍俊不住
- jùn kuài俊快
- fēng jùn风俊
- jùn lǎo俊老
- jùn máo俊髦
- jùn jiāo俊娇
- jùn yǔ俊语
- jùn yuǎn俊远
- jùn shàng俊上
- jùn wù俊物
- jùn jié lián hàn俊杰廉悍
- jùn kè俊客
- jùn fēng俊风
- jùn ài俊艾
- gū jùn孤俊
- jùn jié俊节
- jùn yàn俊彦
- jié jùn杰俊
- bù jùn不俊
- shuǎng sà爽飒
- tōng shuǎng通爽
- lì shuǎng利爽
- shuǎng wèi爽味
- shuǎng kǎi爽慨
- jùn shuǎng儁爽
- shuǎng rán zì shī爽然自失
- shuǎng líng爽灵
- bù shuǎng háo fā不爽毫发
- bù shuǎng lì不爽利
- lǎng shuǎng朗爽
- shuǎng xùn爽迅
- shuǎng qì爽气
- bù shuǎng lèi shǔ不爽累黍
- sù shuǎng肃爽
- háo shuǎng豪爽
- shuǎng jié爽捷
- máo fā bù shuǎng毛发不爽
- ráo shuǎng饶爽
- shuǎng kàng爽伉