注音ㄐ一ㄣ ㄊ一ㄥˊ
禁庭

词语解释
禁庭[ jìn tíng ]
⒈ 亦作“禁廷”。
⒉ 犹宫庭。
⒊ 指宫廷官员。
引证解释
⒈ 亦作“禁廷”。
⒉ 犹宫庭。
引晋 干宝 《搜神记》卷七:“禁庭尊秘之处,今贱人竟入,而门卫不觉者,宫室将虚,下人踰上之妖也。”
《旧唐书·韦温传》:“寻知制誥,召入翰林为学士,以父职禁廷,忧畏成病,遗诫不令居禁职,恳辞不拜。”
明 吴承恩 《元寿颂》:“石麓 李公,擢自翰苑,首居春卿,内直禁廷,光晋宫保,睿眷时篤,宸恩日深。”
《三国演义》第三回:“植 素知 董卓 为人,面善心狠,一入禁庭,必生祸患。”
⒊ 指宫廷官员。参见“宫庭”。
引《续资治通鉴·宋哲宗元符三年》:“私謁踵路,阴交不逞,密结禁庭,谓之姦可也。”
分字解释
※ "禁庭"的意思解释、禁庭是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- jīn bǎo禁宝
- tiáo jìn条禁
- dǔ jīn赌禁
- rù guó wèn jìn入国问禁
- jīn bì shì禁闭室
- jìn wèi禁卫
- zhòng jìn重禁
- jīn fāng禁方
- jìn huǐ禁毁
- lán jìn拦禁
- jīn yuàn禁苑
- chá jìn茶禁
- nián tóu jìn年头禁
- ruò bù jīn fēng弱不禁风
- jīn lǚ bā qí禁旅八旗
- jīn xiàn禁宪
- jīn lǐ禁里
- jīn jiè禁戒
- jīn tuī禁推
- guān jīn官禁
- gǎi huàn mén tíng改换门庭
- dà xiāng jìng tíng大相迳庭
- wáng tíng王庭
- tíng jiān庭坚
- xiǎo jiā tíng小家庭
- yíng tíng盈庭
- zhēn tíng真庭
- mén tíng rú shì门庭如市
- hù tíng户庭
- tíng gāo庭皋
- fā yán yíng tíng发言盈庭
- tíng yì庭议
- jīn tíng金庭
- lù tíng露庭
- tíng yòu庭右
- tíng kē庭柯
- sòng tíng讼庭
- miàn zhēng tíng lùn面争庭论
- xué tíng学庭
- cháo tíng朝庭