弘扬国学 · 传承文化
诗词六六
搜索
主菜单
字典
词典
成语
组词
单词
诗词
汉语词典
诗词六六
汉语词典
讲宗
讲宗的意思
jiǎng
zōng
讲宗
拼音
jiǎng zōng
注音
ㄐ一ㄤˇ ㄗㄨㄥ
繁体
講宗
词语解释
讲宗
[ jiǎng zōng ]
⒈ 佛教语。指禅宗、律宗以外的其它诸宗。又称为“教门”。
引证解释
⒈ 佛教语。指禅宗、律宗以外的其它诸宗。又称为“教门”。
引
宋 德洪 《石门题跋·题弼上人所蓄诗》:“往时丛林老衲,多以讲宗为心,呵衲子从事笔砚。”
分字解释
jiang
讲
zong
宗
造句
这些例子都是讲的Schacter在1999年的论文中所提到的记忆的第二宗罪:健忘。
※ "讲宗"的意思解释、讲宗是什么意思由
诗词六六
汉语词典查词提供。
近音词、同音词
jiāng zǒng
江总
词语组词
讲
字组词
宗
字组词
相关词语
jiǎng fěng
讲讽
jiǎng shè
讲射
jiǎng zuò
讲坐
jiǎng kǒu
讲口
jiǎng guān
讲官
jiǎng lùn
讲论
chuān zhuó jiǎng jiū
穿着讲究
méi jiǎng jiū
没讲究
jiǎng zhōng
讲钟
jiǎng yán
讲言
quàn jiǎng
劝讲
jiǎng shù
讲树
duì jiǎng jī
对讲机
jiǎng gōng shì
讲公事
jiǎng xùn
讲训
jiǎng hé
讲核
jiǎng liǎn
讲脸
jiǎng sì
讲寺
jiǎng xíng
讲行
dū jiǎng
都讲
wén zōng gé
文宗阁
guī zōng
归宗
wǔ jiā qī zōng
五家七宗
zōng shǔ
宗属
zōng bàn
宗伴
zhēn zōng
真宗
shuāi zōng
衰宗
dà zōng
大宗
zōng shù
宗庶
zōng yuán
宗原
zōng yào
宗要
zǔ zōng jiā fǎ
祖宗家法
háo zōng
豪宗
zōng xīn
宗心
wén zōng
文宗
nán běi zōng
南北宗
shè lùn zōng
摄论宗
quán zōng
权宗
dà zōng bó
大宗伯
yù huá zōng
玉华宗
词语词性
名词
动词
形容词
副词
拟声词
助词
连词
介词
代词
疑问词
数词
量词
数量词
词语组合
AABB式
ABAB式
A里AB式
AABC式
ABAC式
ABCA式
ABBC式
ABCB式
ABCC式
ABB式
AAB式
AA式
词语组词
生肖
四季
数字
动物
植物
颜色
方位
味道
自然
身体
武器
季节
节日
写山
写水
写花
写鸟
自然
节气