注音ㄅ一 ㄌ一ㄥˋ
逼令

词语解释
逼令[ bī lìng ]
⒈ 强迫命令。
引证解释
⒈ 强迫命令。
引晋 葛洪 《抱朴子·至理》:“吕后 德之,而逼令强食之,故令其道不成。”
清 蒲松龄 《聊斋志异·江城》:“翁姑忿怒,逼令大归。”
海上闲人 《上海罢市实录》附录《罢市之轶闻》:“最可恨者,恒于午夜黎明,鎗棍交鬨,逼令开门。”
分字解释
※ "逼令"的意思解释、逼令是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- bī fǎ逼法
- bī shuò逼烁
- jiān bī煎逼
- bī zhàng逼帐
- zhuān bī专逼
- huán bī环逼
- bī chuò逼绰
- luó bī逻逼
- guān bī mín fǎn官逼民反
- bī jìn逼近
- kòu bī寇逼
- bī xià逼吓
- xíng shì bī rén形势逼人
- bī jìn逼进
- bī zhàn逼战
- bī jǐn逼紧
- bī cù逼促
- bī quàn逼劝
- bī suì逼岁
- bī jiàng逼降
- lìng rén pěng fǔ令人捧腹
- kòu líng寇令
- kù líng酷令
- shè lìng设令
- lìng jiàn令箭
- lìng wáng令王
- lìng rén shén wǎng令人神往
- yì lìng邑令
- lìng shū令淑
- kuān lìng宽令
- shū lìng shǐ书令史
- lìng cái令材
- biē lìng鳖令
- liù yāo lìng六幺令
- lìng chēng令称
- lìng pīng令俜
- jiǔ lìng酒令
- dà lìng大令
- lìng cí令辞
- táo lìng zhū陶令株