注音ㄏㄨㄣ ㄇㄥˇ
昏懵

词语解释
昏懵[ hūn měng ]
⒈ 糊涂;愚昧。
⒉ 昏迷;迷糊。
引证解释
⒈ 糊涂;愚昧。
引宋 俞文豹 《吹剑四录》:“少聪慧,长昏懵者,十常八九。”
清 唐孙华 《酬徐薲洲侍郎》诗:“偶然驻锡到敝邑,微言坐对开昏懵。”
清 昭槤 《啸亭续录·考据之难》:“至 赵甌北 《簷曝杂记》,以 汤若望、南怀仁 至 乾隆 中犹存,其言直同囈语,未审老叟何以昏懵若此。”
⒉ 昏迷;迷糊。
引清 赵翼 《簷曝杂记·三界庙》:“途次三儿 廷俊 甫周晬,忽患异证,连日昏懵,不乳不哭,医莫能愈也。”
清 采蘅子 《虫鸣漫录》卷二:“子疾渐剧,昏懵中,忽作西语索逋声,努目向人。”
分字解释
※ "昏懵"的意思解释、昏懵是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- shén hūn神昏
- wàng hūn忘昏
- shěng hūn省昏
- hūn tiān àn dì昏天暗地
- hūn yè昏夜
- hūn huò昏惑
- àn hūn暗昏
- zhòng hūn重昏
- hūn guān昏冠
- hūn dùn昏钝
- mái hūn霾昏
- hūn àn昏黯
- hūn hūn è è昏昏噩噩
- hūn chén昏沉
- zhòu hūn昼昏
- hūn yì昏翳
- tiān hūn dì àn天昏地暗
- dì lǎo tiān hūn地老天昏
- hūn tóu dǎ nǎo昏头打脑
- hūn kuì昏愦
- měng chéng懵憕
- mài měng dǒng卖懵董
- měng měng懵懵
- měng mèi懵昧
- chuī bàng měng zhà吹镑懵诈
- měng dǒng懵董
- fā měng发懵
- měng bì懵蔽
- chī dāi měng dǒng痴呆懵懂
- měng yào懵药
- sù měng宿懵
- mào měng冒懵
- měng tóu měng nǎo懵头懵脑
- měng mào懵冒
- měng měng dǒng dǒng懵懵懂懂
- měng rú懵如
- cōng míng yī shì,měng dǒng yī shí聪明一世,懵懂一时
- měng tóu zhuàn xiàng懵头转向
- mài měng卖懵
- hūn měng惛懵