注音ㄏㄨㄤ ㄈㄨˊ
荒服

词语解释
荒服[ huāng fú ]
⒈ 古“五服”之一。称离京师二千到二千五百里的边远地方。亦泛指边远地区。
引证解释
⒈ 古“五服”之一。称离京师二千到二千五百里的边远地方。亦泛指边远地区。参见“五服”。
引《书·禹贡》:“五百里荒服。”
孔 传:“要服外之五百里,言荒又简略。”
《史记·周本纪》:“夷蛮要服,戎翟荒服。”
唐 陈子昂 《白帝城怀古》诗:“荒服仍 周 甸,深山尚 禹 功。”
清 孔尚任 《桃花扇·鬨丁》:“急将吾党鸣鼓传,攻之必远,屏荒服不与同州县,投豺虎只当閒猪犬。”
国语辞典
荒服[ huāng fú ]
⒈ 古称距离京城最远的属地。离王城约两千至两千五百里。
分字解释
- 不可听从他们,只管服事巴比伦王便得存活。这城何致变为荒场呢。
相关词语
- wú huāng芜荒
- huāng bái荒白
- xián huāng闲荒
- qiū huāng丘荒
- huāng huò荒惑
- hán huāng寒荒
- shā huāng dì沙荒地
- huāng tiān荒天
- xù huāng恤荒
- sàng huāng丧荒
- jīng huāng惊荒
- huái huāng怀荒
- huāng cǎo荒草
- jiù huāng捄荒
- yōu huāng幽荒
- kāi huāng tián开荒田
- shú huāng熟荒
- xiá huāng遐荒
- huāng nián gǔ荒年谷
- biān huāng边荒
- jù fú惧服
- fú cǎi服采
- qióng fú穷服
- diāo fú雕服
- mǐ fú弭服
- fú yǎng服养
- bèi fú被服
- fàn fú梵服
- cūn fú村服
- biān fú边服
- fú chéng服乘
- sī fú私服
- chǐ fú侈服
- chún fú纯服
- zuǎn fú缵服
- fú dù服杜
- tàn fú叹服
- shǒu fú首服
- fú mǎn服满
- qǐng fú请服