润色先生
润色先生是一个汉语成语,拼音是rùn sè xiān shēng,。

拼音读音
拼音rùn sè xiān shēng
怎么读
注音
解释砚的别称。
※ 成语润色先生的拼音、润色先生怎么读由诗词六六成语大全/提供。
在线成语转拼音
※ 与(润色先生)相关的成语及拼音:
| 成语 | 拼音 | 解释 |
|---|---|---|
| 润色先生 | rùn sè xiān shēng | 砚的别称。 |
| 北郭先生 | běi guō xiān shēng | 用以指隐居不仕的人。 |
| 大人先生 | dà rén xiān sheng | 旧时指有身分有地位的人。有时带讽刺意味。 |
| 道学先生 | dào xué xiān shēng | 原指理学家。多形容古板迂腐的人。 |
| 冬烘先生 | dōng hōng xiān shēng | 旧指塾师。常含讥诮其迂腐浅陋之意 |
| 好好先生 | hǎo hǎo xiān sheng | 指一团和气、与人无争、不问是非曲直、不得罪人的人。 |
| 豁达先生 | huò dá xiān sheng | 指人心胸坦荡,头脑清醒。 |
| 搢绅先生 | jìn shēn xiān shēng | 古代服儒服的读书人。 |
| 缙绅先生 | jìn shēn xiān sheng | 缙绅先生指的是古代担任文书或管理职事的人。 |
| 南郭先生 | nán guō xiān shēng | 即南郭处士。常比喻无其才而居其位的人。 |
| 盛服先生 | shèng fú xiān shēng | 指儒者。以其戴儒冠,着儒服,衣冠齐整,故称。 |
| 文籍先生 | wén jí xiān shēng | 称熟悉文献典籍的人。 |
| 乌有先生 | wū yǒu xiān shēng | 汉司马相如《子虚赋》中虚拟的人名。意为无有其人。 |
| 栽花先生 | zāi huā xiān shēng | 指种痘的人。 |
| 梵行先生 | fàn xíng xiān shēng | 僧的别称。 |
| 稷下先生 | jì xià xiān shēng | 指战国时聚集在齐稷门之下的学者。 |
| 醉吟先生 | zuì yín xiān shēng | 唐白居易的别号。唐皮日休的别号。 |
| 刀笔先生 | dāo bǐ xiān shēng | 即刀笔讼师。 |
| 东郭先生 | dōng guō xiān sheng | 明朝马中锡在《中山狼传》中所描写的人物,他救助被猎人追杀的中山狼,却差点反而被狼吃掉,他代表一类对坏人讲仁慈的人。东郭,复姓。 |
| 广文先生 | guǎng wén xiān shēng | ①唐杜甫称郑虔为“广文先生”。据《新唐书·郑虔传》载,玄宗爱郑虔才,为置广文馆,以之为博士。②泛指清苦闲散的儒学教官。 |
最近成语拼音查询:
创钜痛仍的读音(chuàng jù tòng réng)
精禽填海的读音(jīng qín tián hǎi)
互为因果的读音(hù wéi yīn guǒ)
义浆仁粟的读音(yì jiāng rén sù)
驻颜益寿的读音(zhù yán yì shòu)
留芳千古的读音(liú fāng qiān gǔ)
男媒女妁的读音(nán méi nǚ shuò)
梅妻鹤子的读音(méi qī hè zǐ)
跌家打事的读音(diē jiā dǎ shì)
苦语软言的读音(kǔ yǔ ruǎn yán)
追根究底的读音(zhuī gēn jiū dǐ)
赏不逾时的读音(shǎng bù yú shí)
人扶人兴的读音(rén fú rén xīng)
一顾之价的读音(yī gù zhī jià)
沉厚寡言的读音(chén hòu guǎ yán)
握雾拏云的读音(wò wù ná yún)
挫角媒人的读音(cuò jiǎo méi rén)
混然天成的读音(hùn rán tiān chéng)
潮涨潮落的读音(cháo zhǎng cháo luò)
藏头伉脑的读音(cáng tóu kàng nǎo)
更多成语的拼音