文籍先生
文籍先生是一个汉语成语,拼音是wén jí xiān shēng,。

拼音读音
拼音wén jí xiān shēng
怎么读
注音ㄨㄣˊ ㄐ一ˊ ㄒ一ㄢ ㄕㄥ
解释称熟悉文献典籍的人。
※ 成语文籍先生的拼音、文籍先生怎么读由诗词六六成语大全/提供。
在线成语转拼音
※ 与(文籍先生)相关的成语及拼音:
| 成语 | 拼音 | 解释 |
|---|---|---|
| 文籍先生 | wén jí xiān shēng | 称熟悉文献典籍的人。 |
| 北郭先生 | běi guō xiān shēng | 用以指隐居不仕的人。 |
| 大人先生 | dà rén xiān sheng | 旧时指有身分有地位的人。有时带讽刺意味。 |
| 道学先生 | dào xué xiān shēng | 原指理学家。多形容古板迂腐的人。 |
| 冬烘先生 | dōng hōng xiān shēng | 旧指塾师。常含讥诮其迂腐浅陋之意 |
| 好好先生 | hǎo hǎo xiān sheng | 指一团和气、与人无争、不问是非曲直、不得罪人的人。 |
| 豁达先生 | huò dá xiān sheng | 指人心胸坦荡,头脑清醒。 |
| 搢绅先生 | jìn shēn xiān shēng | 古代服儒服的读书人。 |
| 缙绅先生 | jìn shēn xiān sheng | 缙绅先生指的是古代担任文书或管理职事的人。 |
| 南郭先生 | nán guō xiān shēng | 即南郭处士。常比喻无其才而居其位的人。 |
| 盛服先生 | shèng fú xiān shēng | 指儒者。以其戴儒冠,着儒服,衣冠齐整,故称。 |
| 乌有先生 | wū yǒu xiān shēng | 汉司马相如《子虚赋》中虚拟的人名。意为无有其人。 |
| 栽花先生 | zāi huā xiān shēng | 指种痘的人。 |
| 润色先生 | rùn sè xiān shēng | 砚的别称。 |
| 梵行先生 | fàn xíng xiān shēng | 僧的别称。 |
| 稷下先生 | jì xià xiān shēng | 指战国时聚集在齐稷门之下的学者。 |
| 醉吟先生 | zuì yín xiān shēng | 唐白居易的别号。唐皮日休的别号。 |
| 刀笔先生 | dāo bǐ xiān shēng | 即刀笔讼师。 |
| 东郭先生 | dōng guō xiān sheng | 明朝马中锡在《中山狼传》中所描写的人物,他救助被猎人追杀的中山狼,却差点反而被狼吃掉,他代表一类对坏人讲仁慈的人。东郭,复姓。 |
| 广文先生 | guǎng wén xiān shēng | ①唐杜甫称郑虔为“广文先生”。据《新唐书·郑虔传》载,玄宗爱郑虔才,为置广文馆,以之为博士。②泛指清苦闲散的儒学教官。 |
最近成语拼音查询:
阖第光临的读音(hé dì guāng lín)
天下奇闻的读音(tiān xià qí wén)
独当一面的读音(dú dāng yī miàn)
魂不赴体的读音(hún bù fù tǐ)
知难而退的读音(zhī nán ér tuì)
阿意取容的读音(ē yì qǔ róng)
悲从中来的读音(bēi cóng zhōng lái)
慎终如初的读音(shèn zhōng rú chū)
视富如贫的读音(shì fù rú pín)
瘗玉埋香的读音(yì yù mái xiāng)
骑者善坠的读音(qí zhě shàn zhuì)
埋天怨地的读音(mán tiān yuàn dì)
一镬之味的读音(yī huò zhī wèi)
抹一鼻子灰的读音(mǒ yī bí zi huī)
盎盂相敲的读音(àng yú xiāng qiāo)
放诞不拘的读音(fàng dàn bù jū)
絺句绘章的读音(zhǐ jù huì zhāng)
瓮天之见的读音(wèng tiān zhī jiàn)
默不做声的读音(mò bù zuò shēng)
到此为止的读音(dào cǐ wéi zhǐ)
更多成语的拼音