功实
功实 (功實) 是一个汉语词语,拼音是gōng shí,该词语属于,分字 [功,实]。

读音gōng shí
怎么读
注音ㄍㄨㄥ ㄕˊ
功实(读音gōng shí)的近同音词有 公式(gōng shì)共识(gòng shí)攻势(gōng shì)公示(gōng shì)公事(gōng shì)共事(gòng shì)工事(gōng shì)工时(gōng shí)公使(gōng shǐ)宫室(gōng shì)宫使(gōng shǐ)宫事(gōng shì)宫市(gōng shì)工师(gōng shī)公尸(gōng shī)工食(gōng shí)贡实(gòng shí)贡试(gòng shì)工市(gōng shì)供侍(gōng shì)贡士(gòng shì)供事(gòng shì)弓矢(gōng shǐ)功事(gōng shì)弓势(gōng shì)共势(gòng shì)公市(gōng shì)公实(gōng shí)公室(gōng shì)功饰(gōng shì)公士(gōng shì)贡事(gòng shì)弓室(gōng shì)觥使(gōng shǐ)贡市(gòng shì)贡诗(gòng shī)公试(gōng shì)贡使(gòng shǐ)公史(gōng shǐ)恭士(gōng shì)
※ 词语「功实」的拼音读音、功实怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
功实[ gōng shí ]
⒈ 实际的功效。
⒉ 指切实有功的人。
引证解释
⒈ 实际的功效。
引《史记·六国年表》:“夫作事者必於东南,收功实者常於西北。”
宋 欧阳修 《准诏言事上书》:“是以慎号令、明赏罚、责功实,此三者,帝王之奇术也。”
章炳麟 《学变》:“王符 之为《潜夫论》也, 仲长统 之造《昌言》也, 崔寔 之述《政论》也,皆辨章功实,而深嫉浮淫靡靡,比于《五蠹》。”
⒉ 指切实有功的人。
引《史记·老子韩非列传》:“韩非 疾治国不务脩明其法制,执势以御其臣下,富国彊兵而以求人任贤,反举浮淫之蠹而加之於功实之上。”
宋 司马光 《廉颇论》:“赵王 不能远观,嘉其一命之不辱,赏其要劫之小策,一旦位诸功实之上。”
更多词语拼音
- xù gōng绪功
- dé gōng德功
- jīn téng gōng金縢功
- jīn gōng bù lì矜功不立
- xiè gōng cáo谢功曹
- gōng dǐ功底
- gōng gōng工功
- chú gōng锄功
- guì gōng贵功
- gōng gū功沽
- jū gōng居功
- cū gōng麤功
- kǔ gōng苦功
- nóng gōng农功
- héng gōng横功
- jì rì chéng gōng计日程功
- jiǔ zhuàn gōng chéng九转功成
- yí gōng遗功
- lùn gōng xíng shǎng论功行赏
- dà gōng gào chéng大功告成
- zōng liàn míng shí综练名实
- shí dūn dūn实墩墩
- shí xīn yǎn ér实心眼儿
- bù shí zhī cí不实之词
- shí jiān实坚
- shí qiē实切
- shí huà shí shuō实话实说
- shí lù实录
- qiū shí秋实
- dēng shí登实
- mào shí茂实
- fēi shēng téng shí飞声腾实
- nèi shí内实
- xiū shí修实
- shí lì实利
- xún shí恂实
- yǎn jiàn wéi shí,ěr tīng wéi xū眼见为实,耳听为虚
- zài shí再实
- miào shí妙实
- shuāng shí霜实
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.