风示
风示 (風示) 是一个汉语词语,拼音是fēng shì,该词语属于,分字 [风,示]。

读音fēng shì
怎么读
注音ㄈㄥ ㄕˋ
风示(读音fēng shì)的近同音词有 风湿(fēng shī)风势(fēng shì)风蚀(fēng shí)奉时(fèng shí)奉使(fèng shǐ)奉事(fèng shì)奉侍(fèng shì)锋石(fēng shí)锋矢(fēng shǐ)俸食(fèng shí)枫实(fēng shí)凤食(fèng shí)蜂螫(fēng shì)凤实(fèng shí)凤史(fèng shǐ)丰施(fēng shī)烽师(fēng shī)风诗(fēng shī)封事(fēng shì)封石(fēng shí)封豕(fēng shǐ)丰石(fēng shí)丰实(fēng shí)风世(fēng shì)丰豕(fēng shǐ)风什(fēng shí)封识(fēng shí)冯尸(féng shī)逢时(féng shí)风师(fēng shī)飌师(fēng shī)冯式(féng shì)讽示(fěng shì)冯豕(féng shǐ)冯轼(féng shì)逢世(féng shì)讽世(fěng shì)冯恃(féng shì)
※ 词语「风示」的拼音读音、风示怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
风示[ fēng shì ]
⒈ 晓谕;教诲;告诫。
引证解释
⒈ 晓谕;教诲;告诫。
引《汉书·礼乐志》:“况於圣主广被之资,修起旧文,放 郑 近雅,述而不作,信而好古,於以风示海内,扬名后世。”
宋 曾巩 《抚州颜鲁公祠堂记》:“二君独能追公之节,尊而祠之,以风示当世,为法令之所不及,是可谓有者也。”
清 恽敬 《黄太孺人墓表》:“然古列女之贤者,天下皆绘画之,鐫於庙垣,刻於墓闕,凡以风示后世而已。”
孙中山 《讨袁檄文》:“亦以 民国 初立,旧污未殄,首行揖让,风示天下,树之楷模。”
⒉ 暗示,用言语示意。
引清 蒲松龄 《聊斋志异·青娥》:“青娥 知之,中情皇急,阴使腹心者风示媪。媪悦,託媒往。”
陈少白 《兴中会革命史要》八:“他在 日本 也见过几个要人,总不得要领,如今又遇着这退去之风示,更不得不急急离开 日本,前往 加拿大。”
国语辞典
风示[ fèng shì ]
⒈ 宣告训示。
引《新五代史·卷六·唐明宗本纪》:「以诏书褒廉吏孙岳等,以风示天下。」
更多词语拼音
- chuán fēng传风
- yáng xián fēng羊痫风
- fēng zī chuò yuē风姿绰约
- fǎn fēng反风
- shí èr jí tái fēng十二级台风
- bā fēng qǔ八风曲
- xuě nüè fēng tāo雪虐风饕
- fēng yán cùn guǐ风檐寸晷
- fēng yóu风猷
- hē fēng喝风
- bīn fēng tú豳风图
- shàng fēng上风
- bā fāng fēng yǔ八方风雨
- fēng yǔ huì míng风雨晦冥
- xīn fēng心风
- fēng dòng风动
- fēng cuì风脆
- líng fēng泠风
- dōng fēng shè mǎ ěr东风射马耳
- guǎn fēng qín管风琴
- àn shì暗示
- yǐn shì引示
- wén shì文示
- shì duǎn示短
- zhǐ shì旨示
- lǐng shì领示
- xiāo shì枭示
- jīn shì矜示
- bān shì颁示
- chéng shì呈示
- shì zhòng示重
- chéng shì惩示
- chén shì陈示
- yù shì谕示
- shì shì示世
- jiā shì枷示
- cì shì赐示
- duī zhàn zhǐ shì qì堆栈指示器
- tú shì图示
- fēng shì风示
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.