放言
放言是一个汉语词语,拼音是fàng yán,该词语属于,分字 [放,言]。

读音fàng yán
怎么读
注音ㄈㄤˋ 一ㄢˊ
放言(读音fàng yán)的近同音词有 方言(fāng yán)放眼(fàng yǎn)房檐(fáng yán)房燕(fáng yàn)房宴(fáng yàn)方严(fāng yán)芳颜(fāng yán)
※ 词语「放言」的拼音读音、放言怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
放言[ fàng yán ]
⒈ 谓不谈世事。放纵其言,不受拘束。
引证解释
⒈ 谓不谈世事。一说为放纵其言。参阅 清 刘宝楠 正义。
引《论语·微子》:“﹝子﹞谓 虞仲、夷逸,隐居放言,身中清,废中权。”
何晏 集解引 包咸 曰:“放,置也;不復言世务。”
⒉ 放纵其言,不受拘束。
引《后汉书·荀韩锺陈传论》:“汉 自中世以下,阉竖擅恣,故俗遂以遁身矫絜放言为高。”
李贤 注:“放肆其言,不拘节制也。”
唐 白居易 《<禽虫十二章>序》:“予闲居,乘兴偶作一十二章,颇类志怪放言。”
清 昭槤 《啸亭续录·陶珏卿》:“余每放言妄论,伊必阻止曰:‘此招祸之媒也。’”
鲁迅 《书信集·致黎烈文》:“日前见启事,便知大碰钉子无疑。放言已久,不易改弦,非不为也,不能也。”
国语辞典
放言[ fàng yán ]
⒈ 恣意言论,毫无节制。
引《后汉书·卷七〇·孔融传》:「又前与白衣祢衡跌荡放言,云:『父之于子,当有何亲?论其本意,实为情欲发耳。』」
南朝梁·刘勰《文心雕龙·辨骚》:「卜居标放言之致,渔父寄独往之才。」
更多词语拼音
- fàng guāng放光
- fàng dà lǜ放大率
- shī fàng师放
- fàng diàn放电
- fàng gē zòng jiǔ放歌纵酒
- tǔ fàng吐放
- fàng dùn放顿
- fàng kōng放空
- fàng tóu放头
- fàng tuō放脱
- fàng guāi pō放乖泼
- méi tóu yī fàng,jì shàng xīn lái眉头一放,计上心来
- nà lǐ fàng zhe那里放着
- fàng lěng fēng放冷风
- fàng shǎng放赏
- fàng fān放翻
- fàng kǒu放口
- fàng làng wú jū放浪无拘
- fàng dǎn放胆
- fàng mù放牧
- pián yán便言
- yù yán寓言
- jiǎng yán讲言
- dé yán róng gōng德言容功
- shèn yán甚言
- sān fù sī yán三复斯言
- huá yán滑言
- jīn yù liáng yán金玉良言
- chā yán插言
- xíng yán行言
- yáo yán謡言
- háo yán kōng huà豪言空话
- duō yán pǐ多言癖
- zhuì yán赘言
- xián yán suì yǔ闲言碎语
- chén zhòng guǎ yán沉重寡言
- fēng lǐ yán fēng lǐ yǔ风里言风里语
- jīn shí zhī yán金石之言
- qióng yán zá yǔ穷言杂语
- yán guī zhèng zhuàn言归正传
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.