忠謇
忠謇是一个汉语词语,拼音是zhōng jiǎn,该词语属于,分字 [忠,謇]。

读音zhōng jiǎn
怎么读
注音ㄓㄨㄥ ㄐ一ㄢˇ
忠謇(读音zhōng jiǎn)的近同音词有 中间(zhōng jiān)中坚(zhōng jiān)中见(zhōng jiàn)重剑(zhòng jiàn)衷鉴(zhōng jiàn)忠谏(zhōng jiàn)忠蹇(zhōng jiǎn)钟箭(zhōng jiàn)忠坚(zhōng jiān)踵见(zhǒng jiàn)忠俭(zhōng jiǎn)中谏(zhōng jiàn)重荐(zhòng jiàn)重蠒(zhòng jiǎn)重监(zhòng jiān)重涧(zhòng jiàn)
※ 词语「忠謇」的拼音读音、忠謇怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
忠謇[ zhōng jiǎn ]
⒈ 亦作“忠蹇”。
⒉ 忠诚正直。
⒊ 指忠诚正直的人。
引证解释
⒈ 亦作“忠蹇”。
⒉ 忠诚正直。
引汉 蔡邕 《上封事陈政要七事》:“臣愚以为宜擢 文 右职,以劝忠謇。”
汉 应劭 《风俗通·正失·彭城相袁元服》:“忠蹇匪躬,尽诚事国。”
《三国志·吴志·王蕃传》:“常侍 王蕃 黄中通理,知天知物,处朝忠蹇,斯社稷之重镇,大 吴 之 龙逢 也。”
《新唐书·魏徵传》:“帝曰:‘当今忠謇贵重无踰 徵。’”
⒊ 指忠诚正直的人。
引晋 葛洪 《抱朴子·汉过》:“忠謇离退,姦凶得志,邪流溢而不可遏也,伪涂闢而不可杜也。”
更多词语拼音
- shí shì zhī yì,bì yǒu zhōng shì十室之邑,必有忠士
- zhōng hòu忠厚
- zhōng è忠谔
- zhōng guàn rì yuè忠贯日月
- zhōng yǎng忠养
- zhōng qín忠勤
- shǐ zhōng矢忠
- zhōng yán nì ěr忠言逆耳
- zhōng xié忠邪
- zhōng yì忠懿
- zhōng shèn忠慎
- shū zhōng摅忠
- lì zhōng立忠
- zhōng shì忠士
- jīng zhōng旌忠
- zhōng hé忠和
- zhōng jié忠洁
- zhōng chì忠赤
- zhōng dé忠德
- zhōng gǔ忠骨
- jiǎn bó謇博
- jiǎn jiàn謇谏
- gāng jiǎn刚謇
- jiǎn zhèng謇正
- jiǎn è謇谔
- jiǎn ào謇慠
- lián jiǎn连謇
- kàn jiǎn衎謇
- jiǎn zhí謇直
- zhūn jiǎn屯謇
- jiǎn rán謇然
- guǐ jiǎn诡謇
- bó jiǎn博謇
- jiǎn huǎn謇缓
- jiǎn liè謇烈
- jiǎn fàn謇犯
- jiǎn è謇愕
- jiǎn ào謇傲
- jiǎn qiē謇切
- jiǎn sè謇涩
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.