雁门僧
雁门僧 (雁門僧) 是一个汉语词语,拼音是yàn mén sēng,该词语属于,分字 [雁,门,僧]。

读音yàn mén sēng
怎么读
注音一ㄢˋ ㄇㄣˊ ㄙㄥ
※ 词语「雁门僧」的拼音读音、雁门僧怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
雁门僧[ yàn mén sēng ]
⒈ 指东晋高僧慧远。慧远,雁门郡楼烦人,曾主持庐山东林寺,善诗文,与刘遗民、宗炳、慧永等结白莲社。见南朝梁慧皎《高僧传·义解二·释慧远》。
引证解释
⒈ 指 东晋 高僧 慧远。慧远,雁门郡 楼烦 人,曾主持 庐山 东林寺,善诗文,与 刘遗民、宗炳、慧永 等结白莲社。见 南朝 梁 慧皎 《高僧传·义解二·释慧远》。
引唐 杜牧 《行次白沙馆先寄上河南王侍郎》诗:“歌惭渔浦客,诗学 雁门僧。”
唐 灵澈 《远公墓》诗:“空悲 虎溪 月,不见 雁门僧。”
更多词语拼音
- yàn qì雁碛
- yàn chéng雁程
- píng shā luò yàn平沙落雁
- yàn luò shā tān雁落沙滩
- yàn cǎi雁采
- cán yàn残雁
- yàn zú dèng雁足镫
- shí yàn食雁
- yàn yè雁夜
- yàn zì雁字
- yàn qiū雁湫
- fú jū yàn jù凫居雁聚
- yú guàn yàn bǐ鱼贯雁比
- mù yàn木雁
- diàn yàn奠雁
- yàn diàn雁奠
- yàn tiān雁天
- míng yàn zhí mù鸣雁直木
- yàn shì yú chén雁逝鱼沉
- yàn chén雁臣
- zhēn mén真门
- kē dào liǎng yá mén科道两衙门
- qìng mén庆门
- zhòng mén众门
- dù mén shī杜门诗
- bì kǒu jǐn hù闭门墐户
- chuàn mén串门
- dào chā mén倒插门
- qióng mén穷门
- fáng mén防门
- mén tíng门廷
- mén guǎn xiān shēng门馆先生
- yī mén一门
- yuè mén月门
- shè mén射门
- yùn fǔ bān mén运斧般门
- guī mén圭门
- rǔ mén bài hù辱门败户
- pò mén魄门
- mén pú门仆
- yún sēng云僧
- tǔ sēng土僧
- sēng cáo僧曹
- sēng guān僧官
- zài jiā sēng在家僧
- sēng qū僧佉
- bì sēng避僧
- hàn sēng汉僧
- sān shī qī sēng三师七僧
- sēng jiā lí僧迦梨
- sēng jiā zhī僧伽胝
- sēng dié僧牒
- sēng liáo僧寮
- sēng shā僧刹
- mén sēng门僧
- lǎo sēng rù dìng老僧入定
- ní sēng尼僧
- gōng sēng供僧
- sēng jiā chī僧迦鵄
- zhēn sēng真僧
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.