常古
常古是一个汉语词语,拼音是cháng gǔ,该词语属于,分字 [常,古]。

读音cháng gǔ
怎么读
注音ㄔㄤˊ ㄍㄨˇ
常古(读音cháng gǔ)的近同音词有 畅毂(chàng gǔ)昌谷(chāng gǔ)长古(cháng gǔ)尝谷(cháng gǔ)长顾(cháng gù)常故(cháng gù)长鼓(cháng gǔ)常骨(cháng gǔ)长股(cháng gǔ)长毂(cháng gū)
※ 词语「常古」的拼音读音、常古怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
常古[ cháng gǔ ]
⒈ 常法,旧法。
引证解释
⒈ 常法,旧法。
引《礼记·礼运》:“祝嘏莫敢易其常古,是谓大假。”
孙希旦 集解:“常古,旧法也。”
《韩非子·南面》:“不知治者,必曰:‘无变古,毋易常。’变与不变,圣人不听,正治而已。然则古之无变,常之毋易,在常古之可与不可。”
更多词语拼音
- cháng jiān bīng常坚冰
- bù cháng不常
- luàn cháng乱常
- yuán cháng圆常
- cháng shā常沙
- wáng cháng王常
- tóng cháng同常
- ān cháng xí gù安常习故
- cháng liáo常僚
- fān fù wú cháng翻复无常
- cháng suì常岁
- cháng tú常徒
- fěi cháng棐常
- nián cháng年常
- yī rì wú cháng一日无常
- guāi cháng乖常
- cháng wēn常温
- cháng xīn常心
- cháng jié常节
- cháng shēng常生
- huāng gǔ荒古
- fāng gǔ方古
- nián jìn gǔ xī年近古稀
- gǔ zhuān古砖
- běi jīng gǔ guān xiàng tái北京古观象台
- gǔ dào古道
- yǐ gǔ fāng jīn以古方今
- gǔ diǎn shì shuāi jiāo古典式摔跤
- jī gǔ积古
- gǔ xīng古兴
- bù gǔ bù jīn不古不今
- gǔ mò古墨
- jiǎng gǔ lùn jīn讲古论今
- lí qí gǔ guài离奇古怪
- gǔ là shuǐ古剌水
- mù gǔ bó jīn慕古薄今
- fǎn gǔ反古
- gǔ zhuō古拙
- gǔ zì古自
- gèn gǔ tōng jīn亘古通今
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.