长史
长史 (長史) 是一个汉语词语,拼音是zhǎng shǐ,该词语属于,分字 [长,史]。

读音zhǎng shǐ
怎么读
注音ㄓㄤˇ ㄕˇ
长史(读音zhǎng shǐ)的近同音词有 仗势(zhàng shì)仗恃(zhàng shì)障澨(zhàng shì)章施(zhāng shī)章示(zhāng shì)杖式(zhàng shì)丈室(zhàng shì)章什(zhāng shí)帐史(zhàng shǐ)张饰(zhāng shì)张事(zhāng shì)彰施(zhāng shī)仗士(zhàng shì)张势(zhāng shì)张示(zhāng shì)章视(zhāng shì)张施(zhāng shī)掌事(zhǎng shì)长势(zhǎng shì)
※ 词语「长史」的拼音读音、长史怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
长史[ zhǎng shǐ ]
⒈ 官名。秦置。西汉时丞相、太尉、御史大夫属官均设长史,后历代相沿。
例尚书长史。——诸葛亮《出师表》
孙权长史。——《资治通鉴》
长史张昭。
英adjutant; aide;
引证解释
⒈ 官名。 秦 置。 汉 相国、丞相, 后汉 太尉、司徒、司空、将军府各有长史。参阅《汉书·百官公卿表上》、《后汉书·百官志一》。其后,为郡府官,掌兵马。 唐 制,上州刺史别驾下,有长史一人,从五品。至 清,亲王府、郡王府置长史,理府事。参阅《通志·职官六》、《清通典·职官十》。
国语辞典
长史[ zhǎng shǐ ]
⒈ 职官名。汉代丞相和将军皆设有长史官,相当于现在的秘书长或幕僚长。而唐代州刺史下设立长史官,名为刺史佐官,却无实职。
更多词语拼音
- cháng fà长发
- cháng lì长立
- fēi duǎn liú cháng飞短流长
- sǐ zhě qīng chūn cháng zài死者青春长在
- yīng fēi cǎo cháng莺飞草长
- cháng shēng diàn长生殿
- bù zhǎng部长
- wěi cháng伟长
- cháng gǔ长股
- cháng shēng bū sǐ长生不死
- cháng qǐ长企
- cì zhǎng次长
- biān cháng jià yuǎn鞭长驾远
- dūn cháng敦长
- cháng míng长名
- cháng cè长册
- cháng shēng lù wèi长生禄位
- cháng ān qí jú长安棋局
- cháng yòu长右
- jià xuān cháng duǎn jù稼轩长短句
- wǔ chéng yù shǐ sī fāng五城御史司坊
- wěi shǐ伪史
- jì shǐ祭史
- zhàn shǐ战史
- huà shǐ画史
- jìng shǐ镜史
- tóng shǐ彤史
- shǐ wū史巫
- shǐ liào史料
- shǐ kē史科
- zhēn shǐ贞史
- qīng shǐ chuí míng青史垂名
- xū shǐ胥史
- yě shǐ tíng野史亭
- máng shǐ盲史
- yú shǐ谀史
- chūn shǐ春史
- ā shǐ dé阿史德
- xiù yī yù shǐ绣衣御史
- lì shǐ xiǎo shuō历史小说
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.