昌阳
昌阳 (昌陽) 是一个汉语词语,拼音是chāng yáng,该词语属于,分字 [昌,阳]。

读音chāng yáng
怎么读
注音ㄔㄤ 一ㄤˊ
昌阳(读音chāng yáng)的近同音词有 徜徉(cháng yáng)倘佯(cháng yáng)畅扬(chàng yáng)倡扬(chàng yáng)倡佯(chàng yáng)猖洋(chāng yáng)常杨(cháng yáng)长扬(cháng yáng)长养(cháng yǎng)怅怏(chàng yàng)昌洋(chāng yáng)唱扬(chàng yáng)长杨(cháng yáng)常阳(cháng yáng)常旸(cháng yáng)常羊(cháng yáng)昌羊(chāng yáng)
※ 词语「昌阳」的拼音读音、昌阳怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
昌阳[ chāng yáng ]
⒈ 菖蒲别名。昌,通“菖”。
引证解释
⒈ 菖蒲别名。昌,通“菖”。按, 南朝 梁 陶弘景 《名医别录》认为昌阳、昌蒲是二物,自 韩愈 谓“昌阳引年”,作为一物,其后 宋 代《圣济总录》即承其说,以昌阳为昌蒲别名。 《吕氏春秋》谓冬至后五十七日,昌蒲始生。据此,昌蒲得名昌阳,以其得阳气而昌盛。参阅《吕氏春秋·任地》、 宋 吴曾 《能改斋漫录·方物》。参见“昌蒲”。
引唐 韩愈 《进学解》:“忘己量之所称,指前人之瑕疵。是所谓詰匠氏之不以杙为楹,而訾医师以昌阳引年,欲进其豨苓也。”
更多词语拼音
- bǎi chāng百昌
- xǔ chāng许昌
- chāng mén昌门
- fán chāng繁昌
- wén chāng文昌
- jí chāng吉昌
- wǔ chāng chūn liǔ武昌春柳
- dèng shì chāng邓世昌
- chāng kuáng昌狂
- chāng xiáng昌翔
- chāng lì昌历
- bái chāng白昌
- yáng zǎo chāng chù羊枣昌歜
- xīng chāng兴昌
- chāng tíng昌庭
- lóng chāng隆昌
- chāng xī昌熙
- chāng yì昌义
- chāng shì昌世
- chāng yáng昌羊
- jí yáng极阳
- xī yáng西阳
- yáng chéng阳成
- pó yáng bái鄱阳白
- zhē yáng mào遮阳帽
- tài yáng néng太阳能
- yáng huì阳卉
- dān yáng bù yī丹阳布衣
- yáng diàn阳电
- yīn yáng zhú阴阳竹
- yáng lèi阳类
- miàn yáng面阳
- tài yáng lì太阳历
- yáng yáo阳爻
- yáng gàn阳干
- jiāng yáng江阳
- yáng bīng阳冰
- fù yáng萯阳
- yáng shì阳事
- táo huā tài yáng桃花太阳
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.