天统
天统 (天統) 是一个汉语词语,拼音是tiān tǒng,该词语属于,分字 [天,统]。
※ 词语「天统」的拼音读音、天统怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
天统[ tiān tǒng ]
⒈ “三统”之一。周正建子,称天统。
⒉ 称建子之月。
⒊ 天之统绪;天之正统。
⒋ 指皇统,帝位。
⒌ 犹天道,天理。
引证解释
⒈ “三统”之一。 周 正建子,称天统。
引《礼记·檀弓上》“周 人尚赤” 郑玄 注“以建子之月为正” 唐 孔颖达 疏:“建子之月为正者,谓之天统。”
⒉ 称建子之月。
引宋 苏轼 《贺邻帅及监司冬至启》:“月临天统,首冠於三正。”
⒊ 天之统绪;天之正统。
引《史记·高祖本纪论》:“故 汉 兴,承敝易变,使人不倦,得天统矣。”
《汉书·高帝纪赞》:“汉 承 尧 运,德祚已盛,断蛇著符,旗帜上赤,协于火德,自然之应,得天统矣。”
唐 王维 《上张令公》诗:“天统知 尧 后,王章笑 鲁 初。”
⒋ 指皇统,帝位。
引《宋书·殷景仁传》:“奉天统者,每屈情以申志。”
宋 王安石 《笏记》:“伏惟皇帝陛下,绍膺天统,遵养圣功,旁招俊良,横及疏贱。”
明 邵璨 《香囊记·琼林》:“四时乐时雍,圣主垂衣御天统。”
⒌ 犹天道,天理。
引《后汉书·郎顗传》:“夫求贤者,上以承天,下以为人。不用之,则逆天统、违人望。逆天统则灾眚降,违人望则化不行。”
更多词语拼音
- tiān yǔ天庾
- tiān wǎng huī huī,shū ér bù lòu天网烣恢,疏而不漏
- tiān mò天末
- hào tiān皡天
- qīng tiān清天
- tiān hàn天汉
- tiān yì天意
- bó lǐ xǐ tiān dé伯理玺天德
- tiān yá天涯
- yì xiǎng tiān kāi异想天开
- mà tiān zhòu dì骂天咒地
- chán tiān禅天
- hú tiān壶天
- tiān qú天衢
- yù tiān吁天
- zuān tiān lìng钻天令
- tóng shì tiān yá lún luò rén同是天涯沦落人
- tiān xiàng天相
- yún tiān gāo yì云天高谊
- huǒ guāng zhú tiān火光烛天
- fǎ tǒng法统
- tǒng gòu统购
- cāo zuò xì tǒng操作系统
- dí tǒng嫡统
- dì tǒng地统
- tǒng lùn统论
- shèng tǒng圣统
- xíng tǒng刑统
- tǒng shuài统帅
- tǒng yù统御
- xiá tǒng辖统
- xì tǒng lùn系统论
- fēn tǒng分统
- duì lì tǒng yī guī lǜ对立统一规律
- zhí bù lǒng tǒng直不笼统
- bā tǒng八统
- xiá tǒng遐统
- lǐ tǒng理统
- lóng ér tǒng zhī笼而统之
- dì lǐ xìn xī xì tǒng地理信息系统
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.
