天识
天识 (天識) 是一个汉语词语,拼音是tiān shí,该词语属于,分字 [天,识]。

读音tiān shí
怎么读
注音ㄊ一ㄢ ㄕˊ
天识(读音tiān shí)的近同音词有 天使(tiān shǐ)天时(tiān shí)天师(tiān shī)甜食(tián shí)舔食(tiǎn shí)天事(tiān shì)填食(tián shí)天士(tiān shì)畋食(tián shí)天式(tiān shì)天豕(tiān shǐ)天市(tiān shì)天食(tiān shí)甜适(tián shì)天施(tiān shī)天室(tiān shì)填实(tián shí)殄世(tiǎn shì)田师(tián shī)恬适(tián shì)田时(tián shí)田市(tián shì)田事(tián shì)田豕(tián shǐ)田矢(tián shǐ)
※ 词语「天识」的拼音读音、天识怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
天识[ tiān shí ]
⒈ 犹本性。
引证解释
⒈ 犹本性。
引南朝 宋 颜延之 《庭诰文》:“遂使业习移其天识,世服没其性灵。”
唐 刘禹锡 《大唐曹溪第六祖大鉴禅师第二碑》:“能使学者,还其天识。”
鲁迅 《集外集拾遗补编·破恶声论》:“至于近世,则知别有天识在人,虎狼之行,非其首事,而此风为稍杀。”
更多词语拼音
- yǐ tiān jiàn倚天剑
- xǐ cóng tiān jiàng喜从天降
- cháng jiāng tiān qiàn长江天堑
- tiān lǎng qì qīng天朗气清
- táo lǐ mǎn tiān xià桃李满天下
- tiān jiè天届
- tiān rǎng xuán gé天壤悬隔
- tōng tiān sǔn通天笋
- bì rì zhē tiān蔽日遮天
- tiān yuán còu hé天缘凑合
- tiān qiàn天堑
- tiān lǐ rén qíng天理人情
- tiān wèn天问
- tiān jì天忌
- tiān chǐ wǔ天尺五
- tiān lǐ zhāo zhāng天理昭彰
- tiān zhì天志
- hàn tiān zhèn dì撼天震地
- màn tiān bì yě漫天蔽野
- chōng tiān sāi dì充天塞地
- yuǎn shí远识
- shí dào识道
- shí lǐ识理
- shí xí识习
- bú shí dà tǐ不识大体
- yí shí遗识
- fù shí附识
- xué shí yuān bó学识渊博
- dǎn shí胆识
- shí lüè识略
- shí lǐ zhī shū识礼知书
- shí yǒu识有
- biǎo zhì表识
- jiū shí究识
- fū jiàn guǎng shí肤见謭识
- yì shí xíng tài意识形态
- shí shuǐ xìng识水性
- bǎo shí饱识
- mù bù shí shū目不识书
- wáng yí fǔ shí shí lè王夷甫识石勒
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.