天禀
天禀 (天稟) 是一个汉语词语,拼音是tiān bǐng,该词语属于,分字 [天,禀]。

读音tiān bǐng
怎么读
注音ㄊ一ㄢ ㄅ一ㄥˇ
天禀(读音tiān bǐng)的近同音词有 天兵(tiān bīng)天柄(tiān bǐng)天秉(tiān bǐng)甜冰(tián bīng)田兵(tián bīng)
※ 词语「天禀」的拼音读音、天禀怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
天禀[ tiān bǐng ]
⒈ 天资;天赋。
例文词虽少作,勉强非天禀。——苏轼《监试呈诸试官》
天禀聪颖。
英native endowments;
引证解释
⒈ 亦作“天禀”。天赋;天性。见“天稟”。
引《艺文类聚》卷五五引 南朝 梁 王僧孺 《<詹事徐府君集>序》:“孝睦天稟,友爱冥深。”
唐 司空图 《效陈拾遗子昂感遇》诗之一:“强欺自天禀,刚吐信吾徒。”
宋 陶穀 《清异录·肉雷》:“来绍 乃 唐 酷吏 俊臣 之裔,天稟鷙忍,以决罚为乐。”
宋 王安石 《答孙少述书》:“其天禀疏介,与时不相值,生平所得,数人而已。”
茅盾 《子夜》六:“但说谎是他的天禀,他立刻想得一个极冠冕堂皇的回答。”
国语辞典
天禀[ tiān bǐng ]
⒈ 天生的资质。
引宋·王安石〈酬王伯虎〉诗:「予生少而戆,好古乃天禀。」
近天分 天赋 天资 天才
更多词语拼音
- tiān yě天野
- shùn rì yáo tiān舜日尧天
- tiān fù dì zǎi天覆地载
- tiān xiǎn天显
- làng jì tiān xià浪迹天下
- qián tiān前天
- tiān zāi天灾
- tiān dì zhū miè天地诛灭
- yù tiān御天
- tiān zuò天作
- hǎi jiǎo tiān yú海角天隅
- luó tiān罗天
- háng tiān fēi jī航天飞机
- tiān yí天仪
- tiān bǎo天保
- léi tiān dǎo dì擂天倒地
- yīng tiān cóng rén应天从人
- tiān yán天颜
- bié yǒu dòng tiān别有洞天
- tiān yǐn天隐
- bǐng qǐng禀请
- bǐng lìng禀令
- sù bǐng夙禀
- bǐng mìng禀命
- zòu bǐng奏禀
- bǐng shēng禀生
- guī bǐng鲑禀
- bān bǐng班禀
- xìng bǐng性禀
- yì bǐng驿禀
- bǐng suàn禀筭
- bǐng xiè禀谢
- bǐng zòu禀奏
- miàn bǐng面禀
- gěi bǐng给禀
- bǐng liào禀料
- bǐng shòu禀受
- bēi hú bǐng liáng陂湖禀量
- tiān bǐng天禀
- bǐng dú禀牍
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.