堂老
堂老是一个汉语词语,拼音是táng lǎo,该词语属于,分字 [堂,老]。

读音táng lǎo
怎么读
注音ㄊㄤˊ ㄌㄠˇ
※ 词语「堂老」的拼音读音、堂老怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
堂老[ táng lǎo ]
⒈ 唐宰相治事之所为政事堂,亦称中书堂,故宰相彼此尊称为堂老。谓母亲。见清·翟灏《通俗编·称谓》。
引证解释
⒈ 唐 宰相治事之所为政事堂,亦称中书堂,故宰相彼此尊称为堂老。
引唐 李肇 《唐国史补》卷下:“宰相相呼为元老,或曰堂老。”
宋 洪迈 《容斋四笔·官称别名》:“太子庶子为宫相,宰相呼为堂老,两省相呼为阁老。”
⒉ 谓母亲。见 清 翟灏 《通俗编·称谓》。
国语辞典
堂老[ táng lǎo ]
⒈ 唐代宰相彼此间的尊称。
⒉ 称谓。指母亲。
更多词语拼音
- jué shèng miào táng决胜庙堂
- shàng shuō tiān táng,xià shuō sū háng上说天堂,下说苏杭
- rén mín dà huì táng人民大会堂
- wài táng外堂
- lóu táng guǎn suǒ楼堂馆所
- dà xué táng大学堂
- táng dié堂牒
- yín táng吟堂
- ná táng拿堂
- táng chàng堂唱
- chūn tíng xuān cǎo táng椿庭萱草堂
- táng chú堂除
- xīn táng心堂
- bīng táng jiǔ冰堂酒
- lián yuǎn táng gāo廉远堂高
- mǎn mǎn táng táng满满堂堂
- táng yìn堂印
- zuò táng zǐ坐堂子
- táng shí堂食
- bì táng璧堂
- zhào lǎo sòng dēng tái赵老送灯台
- lǎo chéng老成
- jiā lǎo迦老
- lǎo zhě老者
- qú lǎo瞿老
- cí lǎo hǔ雌老虎
- bèi lǎo惫老
- lǎo qú老臞
- gé lǎo阁老
- lǎo dà yé老大爷
- yú lǎo娱老
- lì zé lǎo wēng笠泽老翁
- tǔ lǎo cái土老财
- wǔ lǎo fēng五老峰
- lǎo bàng shēng zhū老蚌生珠
- lǎo yāo老幺
- lǎo dāng老当
- lǎo huáng niú老黄牛
- lǎo bàn老办
- yě lǎo gōng野老公
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.