霜晴
霜晴是一个汉语词语,拼音是shuāng qíng,该词语属于,分字 [霜,晴]。

读音shuāng qíng
怎么读
注音ㄕㄨㄤ ㄑ一ㄥˊ
霜晴(读音shuāng qíng)的近同音词有 霜清(shuāng qīng)霜磬(shuāng qìng)霜情(shuāng qíng)双清(shuāng qīng)
※ 词语「霜晴」的拼音读音、霜晴怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
霜晴[ shuāng qíng ]
⒈ 霜后的晴天。
引证解释
⒈ 霜后的晴天。
引五代 王定保 《唐摭言·韦庄奏请追赠不及第人近代者》:“风下霜晴,寒鐘自声;发为子文,鏗鏘杳清。”
宋 王千秋 《贺新郎·石城吊古》词:“弔古城东去。正高秋,霜晴木落,路通洲渚。”
元 方回 《王千三岭》诗:“霜晴村落全如画,一见都忘上岭难。”
更多词语拼音
- shuāng fā霜发
- shuāng xiān霜鲜
- shuāng tiáo霜髫
- shuāng kē霜柯
- shuāng qīn霜侵
- shuāng zēng霜缯
- shuāng lòu霜漏
- shuāng lín霜林
- shuāng pò霜魄
- shuāng zuì霜醉
- shuāng wēi霜威
- shuāng gǎo霜缟
- shuāng mín霜旻
- diāo shuāng凋霜
- bái hú lán tào zhù gè yíng shuāng tù白胡阑套住个迎霜兔
- shuāng fēn霜分
- shuāng cāo霜操
- shuāng jiàng霜降
- mián shuāng wò xuě眠霜卧雪
- shuāng hàn霜翰
- róng qíng融晴
- qíng xūn晴熏
- qíng tiān kāi shuǐ lù晴天开水路
- xīn qíng新晴
- qíng hǎo晴好
- qíng zhào晴照
- qíng xūn晴曛
- qíng kuài晴快
- qíng rè晴热
- kuài qíng快晴
- qíng tūn晴暾
- zhà qíng诈晴
- qíng sī晴丝
- shǎng qíng晌晴
- qíng xī晴曦
- rén jiān zhòng wǎn qíng人间重晩晴
- qiān qíng愆晴
- qíng chuāng晴牕
- bào qíng暴晴
- fàng qíng放晴
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.