圣师
圣师 (聖師) 是一个汉语词语,拼音是shèng shī,该词语属于,分字 [圣,师]。

读音shèng shī
怎么读
注音ㄕㄥˋ ㄕ
圣师(读音shèng shī)的近同音词有 盛世(shèng shì)声势(shēng shì)盛事(shèng shì)省事(shěng shì)生势(shēng shì)省试(shěng shì)圣世(shèng shì)省侍(shěng shì)牲石(shēng shí)圣事(shèng shì)生识(shēng shí)胜士(shèng shì)生式(shēng shì)省释(shěng shì)生世(shēng shì)生什(shēng shí)胜事(shèng shì)牲事(shēng shì)圣时(shèng shí)生时(shēng shí)盛饰(shèng shì)生食(shēng shí)生蓍(shēng shī)省诗(shěng shī)盛使(shèng shǐ)盛时(shèng shí)生事(shēng shì)声诗(shēng shī)笙诗(shēng shī)声施(shēng shī)
※ 词语「圣师」的拼音读音、圣师怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
圣师[ shèng shī ]
⒈ 指孔子。
⒉ 指佛家之有道者。
引证解释
⒈ 指 孔子。
引《三国志·蜀志·秦宓传》:“如 扬子云 潜心著述,有补于世,泥蟠不滓,行参圣师,于今海内,谈咏厥辞。”
北齐 颜之推 《颜氏家训·风操》:“昔者王侯自称孤、寡、不穀。自兹以降,虽 孔子 圣师与门人言,皆称名也。”
⒉ 指佛家之有道者。
引明 袁宏道 《赠海禅》诗:“余亦贪佛去,因君乞圣师。”
更多词语拼音
- shèng gōng圣功
- shèng rén kū圣人窟
- shèng shī圣师
- shèng jí圣籍
- yì shèng易圣
- shèng xù圣绪
- shèng yè圣业
- shèng bǎo luó dà jiào táng圣保罗大教堂
- shùn shèng顺圣
- shèng jīng xián zhuàn圣经贤传
- shèng jǔ圣矩
- sàn shèng散圣
- shèng gǔ圣鼓
- rèn shèng tóng任圣童
- shèng xiāng圣乡
- qián shèng前圣
- shèng qù圣去
- ní shèng尼圣
- huà shèng画圣
- zhèng shèng证圣
- cóng shī从师
- kào shī犒师
- zhòu jìn shī咒禁师
- shī yí师姨
- bǔ shī卜师
- jiè shī戒师
- tǔ shī土师
- fù shī父师
- qǐ shī乞师
- shī fēng师风
- gōng shī工师
- léi shī羸师
- dì shī帝师
- xiǎo shī小师
- wǔ dǒu mǐ shī五斗米师
- bā lí gāo děng shī fàn xué xiào巴黎高等师范学校
- bān shī班师
- wáng shī王师
- shì shī视师
- gǔ shī蛊师
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.