上圣
上圣 (上聖) 是一个汉语词语,拼音是shàng shèng,该词语属于,分字 [上,圣]。

读音shàng shèng
怎么读
注音ㄕㄤˋ ㄕㄥˋ
上圣(读音shàng shèng)的近同音词有 上升(shàng shēng)上声(shàng shēng)上牲(shàng shēng)商声(shāng shēng)伤生(shāng shēng)
※ 词语「上圣」的拼音读音、上圣怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
上圣[ shàng shèng ]
⒈ 犹至圣。指德智超群的人。
⒉ 称天神。
⒊ 犹前圣。指前代的帝王与圣贤。
引证解释
⒈ 犹至圣。指德智超群的人。
引《墨子·公孟》:“昔者,圣王之列也:上圣立为天子,其次立为卿大夫。”
汉 王符 《潜夫论·赞学》:“夫此十一君者,皆上圣也,犹待学问,其智乃博,其德乃硕,而况於凡人乎?”
宋 王安石 《杂咏》之二:“变生父子间,上圣不能谋。”
⒉ 称天神。
引元 无名氏 《桃花女》第二折:“只望上圣可怜见,与小人些寿岁咱。”
⒊ 犹前圣。指前代的帝王与圣贤。
引《晋书·干宝传》:“宣皇帝 廓定四海, 武皇帝 受禪於 魏,至德大勋,等踪上圣。”
《旧唐书·经籍志上》:“先王有闕典,上圣有遗事。”
国语辞典
上圣[ shàng shèng ]
⒈ 德智高超的人。
引《墨子·公孟》:「上圣立为天子,其次立为卿大夫。」
《文选·陈琳·檄吴将校部曲文》:「夫见机而作,不处凶危,上圣之明也。」
⒉ 对神、佛的尊称。
引元·刘唐卿《降桑椹·第二折》:「理会的。报的上圣得知,有门神户尉来了也。」
元·杨讷《西游记·第一六出》:「上圣,这厮神通广大,神力周全。 」
更多词语拼音
- shàng rèn上任
- shàng céng上层
- shàng bèi zi上辈子
- zhān shàng tuō máo毡上拖毛
- wú shàng jiàng jūn无上将军
- jiē miàn shàng街面上
- wǎng shàng罔上
- shàng lì上厉
- shàng tián上田
- zǎo shàng早上
- wò tà zhī shàng,qǐ róng tā rén hān shuì卧榻之上,岂容他人鼾睡
- jiù shàng就上
- shàng xià hé hé上下和合
- huǒ shàng nòng bīng líng火上弄冰凌
- shàng shì gōng sī上市公司
- shàng dāo shān上刀山
- shàng zhǐ上旨
- shàng huáng上皇
- shàng huì xià huì上讳下讳
- shàng fáng上房
- nǐ shèng拟圣
- ruì shèng huā瑞圣花
- shèng huī圣辉
- shèng tiě圣铁
- yà shèng亚圣
- háo shèng豪圣
- shèng shì圣事
- chāo fán rù shèng超凡入圣
- zōng shèng gōng宗圣公
- shèng qī圣期
- shèng bǎo luó dà jiào táng圣保罗大教堂
- shèng xūn圣勋
- xī shèng晞圣
- shèng shǒu圣手
- zhòng shèng众圣
- sì shèng嗣圣
- yǎn shèng gōng衍圣公
- sūn dà shèng孙大圣
- shèng yìn圣胤
- shén shèng神圣
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.