擅声
擅声 (擅聲) 是一个汉语词语,拼音是shàn shēng,该词语属于,分字 [擅,声]。

读音shàn shēng
怎么读
注音ㄕㄢˋ ㄕㄥ
擅声(读音shàn shēng)的近同音词有 善声(shàn shēng)善胜(shàn shèng)讪声(shàn shēng)缮生(shàn shēng)删省(shān shěng)赡生(shàn shēng)
※ 词语「擅声」的拼音读音、擅声怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
擅声[ shàn shēng ]
⒈ 享有名声。
引证解释
⒈ 享有名声。
引南朝 梁 刘勰 《文心雕龙·才略》:“琳瑀 以符檄擅声, 徐干 以赋论标美。”
《南史·袁昂传》:“昭明太子 薨,立 晋安王 纲 为皇太子, 昂 独表言宜立 昭明 长息 欢 为皇太孙。虽不见用,擅声朝野。”
唐 韩愈 《唐故相权公墓碑》:“公既以能为文辞擅声於朝,多铭卿大夫功德,然其为家不视簿书,未尝问有亡。”
更多词语拼音
- shàn dì擅地
- shàn wò擅斡
- shàn shēng擅声
- xióng shàn雄擅
- shàn zì擅恣
- shàn hòu擅厚
- shàn xíng擅行
- shàn yè擅业
- shàn shì擅市
- dú shàn独擅
- shàn xīng擅兴
- jiǎo shàn矫擅
- shàn míng擅名
- shàn guǎn擅管
- shàn gòu擅构
- shàn yí擅移
- tān shàn贪擅
- yù chǒng shàn quán鬻宠擅权
- shàn gàn擅干
- shàn bù擅步
- yán shēng言声
- shēng wēi声威
- chuán shēng tǒng传声筒
- jīn shí shēng金石声
- jīn shēng禁声
- yǒu shēng méi qì有声没气
- rú wéi qí shēng,rú jiàn qí rén如闻其声,如见其人
- biàn shēng变声
- hǎi shuǐ shēng dào海水声道
- shēng wèi声味
- shēng dié声碟
- zuò jīn shí shēng作金石声
- dā shēng答声
- yāo shēng guài qì妖声怪气
- shēng lì声利
- yì shēng轶声
- shēng diào声调
- guò shēng过声
- jí shēng lì sè疾声厉色
- dào shēng盗声
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.