山经
山经 (山經) 是一个汉语词语,拼音是shān jīng,该词语属于,分字 [山,经]。

读音shān jīng
怎么读
注音ㄕㄢ ㄐ一ㄥ
山经(读音shān jīng)的近同音词有 山径(shān jìng)善旌(shàn jīng)山荆(shān jīng)山精(shān jīng)善静(shàn jìng)善经(shàn jīng)山箐(shān jīng)杉径(shān jìng)
※ 词语「山经」的拼音读音、山经怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
山经[ shān jīng ]
⒈ 《山海经》的简称。泛指记录山脉的舆地之书。
引证解释
⒈ 《山海经》的简称。
引《汉书·张骞李广利传赞》:“故言九州山川,《尚书》近之矣。至《禹本纪》、《山经》所有,放哉!”
南朝 梁 萧统 《铜博山香炉赋》:“方 夏 鼎之瓌异,类《山经》之俶诡。”
唐 刘知几 《史通·杂述》:“夏 禹 敷土,实著《山经》。”
⒉ 泛指记录山脉的舆地之书。
引唐 韩愈 《毛颖传》:“阴阳、卜筮、占相、医方、族氏、山经、地志、字书、图画、九流百家、天人之书,及至浮图、《老子》、外国之説,皆所详悉。”
宋 欧阳修 《菱溪大石》诗:“山经地誌不可究,遂令异説争纷紜。”
清 黄宗羲 《周云渊先生传》:“自历以外,图书、皇极、律吕、山经、水志、分野、算法……莫不各有成书。”
更多词语拼音
- shān nán山南
- méi jūn shān梅君山
- hè shān xiān rén鹤山仙人
- áo shān鳌山
- yīn shān bèi hòu阴山背后
- qióng shān pì rǎng穷山僻壤
- shān yán山嵓
- shān fán山矾
- shān jiā zōng山家宗
- zhōng shān yù tù háo中山玉兔毫
- shān yīng山英
- shān qū山区
- jīn shān金山
- shān yòu山右
- shān zhā gāo山查糕
- cóng shān jùn lǐng丛山峻岭
- bó shān博山
- bù xiǎn shān,bù xiǎn shuǐ不显山,不显水
- yìng shān zǐ映山紫
- shān yào山药
- xiù shén jīng嗅神经
- jiǎng jīng shuō fǎ讲经说法
- xuè pén jīng血盆经
- mù shǐ tīng jīng牧豕听经
- jīng zhòu经咒
- shèng jīng xián zhuàn圣经贤传
- biǎo jīng表经
- mǎn fù jīng lún满腹经纶
- fǎ jīng法经
- jīng jì fǎ经济法
- jiǔ dà jīng九大经
- líng fēi jīng灵飞经
- dài píng jīng戴凭经
- shí èr jīng mài十二经脉
- yì jīng rùn wén shǐ译经润文使
- jīng xíng经行
- shén jīng zhōng shū神经中枢
- tiě jīng帖经
- shén jīng guò mǐn神经过敏
- jīng lún jì shì经纶济世
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.