仁圣
仁圣 (仁聖) 是一个汉语词语,拼音是rén shèng,该词语属于,分字 [仁,圣]。

读音rén shèng
怎么读
注音ㄖㄣˊ ㄕㄥˋ
仁圣(读音rén shèng)的近同音词有 人生(rén shēng)认生(rèn shēng)人牲(rén shēng)仁声(rén shēng)人胜(rén shèng)人声(rén shēng)
※ 词语「仁圣」的拼音读音、仁圣怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
仁圣[ rén shèng ]
⒈ 仁德圣明。亦指仁德圣明者。古代多用作称颂帝王的套词。
⒉ 对皇帝的尊称。
引证解释
⒈ 仁德圣明。亦指仁德圣明者。古代多用作称颂帝王的套词。
引《礼记·经解》:“其在朝廷,则道仁圣礼义之序,燕处则听雅颂之音。”
《列子·杨朱》:“仁圣亦死,凶愚亦死。”
汉 班固 《东都赋》:“案《六经》而校德,眇古昔而论功,仁圣之事既该,而帝王之道备矣。”
宋 范仲淹 《饶州谢上表》:“狂愚之诚,进多冒死;仁圣之造,退亦推恩。”
清 俞正燮 《癸巳类稿》卷九:“中国 皇帝仁圣,且限以行国。”
⒉ 对皇帝的尊称。
引宋 王安石 《上执政书》:“窃以方今仁圣在上,四海九州冠带之属,望其施为以福天下者,皆聚于朝廷。”
更多词语拼音
- mù rén yù yì沐仁浴义
- rén nuò仁懦
- yī shì tóng rén一视同仁
- mǐn rén闵仁
- méi rén梅仁
- tóng rén同仁
- rén zé仁泽
- rén rén yì shì仁人义士
- rén xù仁恤
- rén shòu mù仁寿木
- rén xíng仁形
- dà rén大仁
- rén zhě jiàn rén,zhì zhě jiàn zhì仁者见仁,智者见智
- rén xiōng仁兄
- guī rén归仁
- rén shì仁士
- rén shēng仁声
- qiān rén谦仁
- huái rén怀仁
- rén shòu仁兽
- qǔ shèng曲圣
- shèng shǒu圣手
- shèng cí圣慈
- shèng tuì圣蜕
- líng dān shèng yào灵丹圣药
- tōng shèng通圣
- shèng bǎo圣宝
- yóu shèng由圣
- qǐ shèng起圣
- shèng bēi圣杯
- qiān zǎi yī shèng千载一圣
- qīng shèng清圣
- jiàng shèng降圣
- shàng shèng上圣
- shèng mǔ shén huáng圣母神皇
- zhǔ shèng chén liáng主圣臣良
- shèng líng圣灵
- lǔ shèng鲁圣
- shèng zhì圣治
- shèng huáng圣皇
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.