请见
请见 (請見) 是一个汉语词语,拼音是qǐng jiàn,该词语属于,分字 [请,见]。

读音qǐng jiàn
怎么读
注音ㄑ一ㄥˇ ㄐ一ㄢˋ
请见(读音qǐng jiàn)的近同音词有 请柬(qǐng jiǎn)轻贱(qīng jiàn)轻剑(qīng jiàn)情鉴(qíng jiàn)情笺(qíng jiān)清减(qīng jiǎn)清简(qīng jiǎn)清鉴(qīng jiàn)轻健(qīng jiàn)清坚(qīng jiān)轻徤(qīng jiàn)青笺(qīng jiān)清俭(qīng jiǎn)清间(qīng jiān)轻简(qīng jiǎn)轻减(qīng jiǎn)青翦(qīng jiǎn)清监(qīng jiān)清健(qīng jiàn)顷间(qǐng jiān)清检(qīng jiǎn)青尖(qīng jiān)青鉴(qīng jiàn)青箭(qīng jiàn)青涧(qīng jiàn)请间(qǐng jiān)青缣(qīng jiān)青剑(qīng jiàn)青简(qīng jiǎn)请剑(qǐng jiàn)
※ 词语「请见」的拼音读音、请见怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
请见[ qǐng jiàn ]
⒈ 请求接见。
⒉ 宋代士人的一种礼节。
⒊ 相见。请,敬辞。
⒋ 邀请会见。
引证解释
⒈ 请求接见。
引《左传·僖公二十四年》:“吕却 畏偪,将焚公宫,而弑 晋侯。寺人 披 请见,公使让之,且辞焉。”
《论语·八佾》:“仪 封人请见,曰:‘君子之於斯也,吾未尝不得见也。’从者见之。”
⒉ 宋 代士人的一种礼节。
引宋 王闢之 《渑水燕谈录·杂录》:“国初袭 唐 末士风,举子见先达,先通牋刺,谓之请见。既与之见,他日再投启事,谓之谢见。”
⒊ 相见。请,敬辞。
引《左传·成公二年》:“齐侯 使请战,曰:‘子以君师辱於敝邑,不腆敝赋,詰朝请见。’”
⒋ 邀请会见。
引瞿秋白 《饿乡纪程》十一:“忽有外交部部员传信给我们,说总理请见。当天晚上,我们到他家里--就在外交部。”
国语辞典
请见[ qǐng jiàn ]
⒈ 求见。
引《左传·庄公十年》:「公将战,曹刿请见。」
《论语·八佾》:「仪封人请见。」
更多词语拼音
- qǐ qǐng乞请
- shē qǐng赊请
- qǐng jūn rù wèng请君入瓮
- qǐng qián请钱
- cuī qǐng催请
- bù qíng zhī qǐng不情之请
- qǐng fú请服
- yíng mén qǐng dào迎门请盗
- qǐng lǎo请老
- qǐng fēng guāng请风光
- qǐng tuō请托
- qǐng zhàn请战
- qǐng mài请脉
- shàng qǐng上请
- fā táng zhī qǐng发棠之请
- qǐng xiān请仙
- qǐng kè请客
- qǐng zuì请罪
- qǐng jià请假
- qǐng jiǎn请柬
- bǐng jiàn炳见
- ěr wén bù rú miàn jiàn耳闻不如面见
- hǎn jiàn罕见
- dá jiàn达见
- jiàn zé见责
- zhào jiàn召见
- ěr wén bù rú mù jiàn耳闻不如目见
- lüè jiàn yī bān略见一斑
- jiàn mǐ见米
- rú wéi qí shēng,rú jiàn qí rén如闻其声,如见其人
- chá jiàn yuān yú zhě bù xiáng察见渊鱼者不祥
- jiàn zèng见赠
- yī jiàn zhōng qíng一见钟情
- jiàn jiě见解
- xiāng jiàn hèn wǎn相见恨晚
- zhǒng jiàn踵见
- xié jiàn邪见
- yǎn jiàn de眼见的
- bào jiàn lǐ抱见礼
- yī zhēn jiàn xiě一针见血
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.