青金
青金是一个汉语词语,拼音是qīng jīn,该词语属于,分字 [青,金]。

读音qīng jīn
怎么读
注音ㄑ一ㄥ ㄐ一ㄣ
青金(读音qīng jīn)的近同音词有 青筋(qīng jīn)倾尽(qīng jìn)罄尽(qìng jìn)清劲(qīng jìn)晴襟(qíng jīn)清谨(qīng jǐn)清近(qīng jìn)清襟(qīng jīn)轻进(qīng jìn)清禁(qīng jìn)轻津(qīng jīn)轻劲(qīng jìn)青锦(qīng jǐn)青禁(qīng jìn)清紧(qīng jǐn)青襟(qīng jīn)青衿(qīng jīn)青巾(qīng jīn)倾襟(qīng jīn)倾衿(qīng jīn)
※ 词语「青金」的拼音读音、青金怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
青金[ qīng jīn ]
⒈ 铅的别名。
⒉ 铜矿石的一种,色青黑,可为砚。
⒊ 国画颜料名。
⒋ 颜色名。
引证解释
⒈ 铅的别名。
引《周礼·考工记·玉人》:“大璋、中璋九寸,边璋七寸,射四寸,厚寸,黄金勺,青金外,朱中。”
孙诒让 正义引《说文·金部》:“铅,青金也。”
《淮南子·墬形训》:“青曾八百岁生青澒,青澒八百岁生青金。”
⒉ 铜矿石的一种,色青黑,可为砚。 宋 王闢之 《渑水燕谈录·事志》:“淄州 淄州县 梓桐山 石门涧 有石曰青金,色青黑相杂,其文如铜屑,或云即自然铜也,理细密。
引范文正公 ……知 青,遣石工取以为砚,极发墨,颇类 歙 石。今东方人多用之,或曰‘范公石’。”
⒊ 国画颜料名。
引《红楼梦》第四二回:“铅粉十四匣,胭脂十二帖,大赤二百帖,青金二百帖。”
⒋ 颜色名。
引《红楼梦》第四九回:“黛玉 换上掐金控云红香羊皮小靴,罩了一件大红羽縐面白狐狸皮的鹤氅,繫一条青金闪緑双环四合如意绦。”
更多词语拼音
- qīng gàn青干
- qīng máng lǚ青芒履
- qīng lián qián青连钱
- qīng fān青翻
- hái qīng还青
- qīng juàn青眷
- qīng guī青闺
- qīng lóng chē青龙车
- qīng lù青辂
- qīng xī mèi青溪妹
- qīng shào nián青少年
- qīng yún dú bù青云独步
- qīng yàn青焰
- liǔ qīng柳青
- qīng jiǎ青甲
- nán qīng男青
- qīng niǎo青袅
- qīng cáng tiě lù青藏铁路
- sān qīng tuán三青团
- qīng pàng青胖
- jīn zhèn金阵
- jīn wū jiāo niáng金屋娇娘
- jīn qū zhī金屈巵
- jīn xíng金行
- bù kàn fó miàn kàn jīn miàn不看佛面看金面
- jīn shǐ金矢
- jīn gǔ fá金谷罚
- jīn biāo yù pèi金镳玉辔
- jīn méi sù金霉素
- tuō ké jīn chán脱壳金蝉
- sì jīn四金
- yī xiào qiān jīn一笑千金
- dōng jiàn nán jīn东箭南金
- jīn lù金鹿
- yù zhèn jīn shēng玉振金声
- jīn róng shì cháng金融市场
- jīn jià金驾
- mìng jīn命金
- jīn yá金牙
- pǔ jīn yě xiàn xiàng朴金野现象
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.