青简
青简 (青簡) 是一个汉语词语,拼音是qīng jiǎn,该词语属于,分字 [青,简]。

读音qīng jiǎn
怎么读
注音ㄑ一ㄥ ㄐ一ㄢˇ
青简(读音qīng jiǎn)的近同音词有 请见(qǐng jiàn)请柬(qǐng jiǎn)轻贱(qīng jiàn)轻剑(qīng jiàn)情鉴(qíng jiàn)情笺(qíng jiān)清减(qīng jiǎn)清简(qīng jiǎn)清鉴(qīng jiàn)轻健(qīng jiàn)清坚(qīng jiān)轻徤(qīng jiàn)青笺(qīng jiān)清俭(qīng jiǎn)清间(qīng jiān)轻简(qīng jiǎn)轻减(qīng jiǎn)青翦(qīng jiǎn)清监(qīng jiān)清健(qīng jiàn)顷间(qǐng jiān)清检(qīng jiǎn)青尖(qīng jiān)青鉴(qīng jiàn)青箭(qīng jiàn)青涧(qīng jiàn)请间(qǐng jiān)青缣(qīng jiān)青剑(qīng jiàn)请剑(qǐng jiàn)
※ 词语「青简」的拼音读音、青简怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
青简[ qīng jiǎn ]
⒈ 竹简。古代用以书写的狭长竹片。
⒉ 借指青史,史书。
⒊ 泛指书籍。
⒋ 借指著作。
⒌ 道家的神仙名录。
引证解释
⒈ 竹简。古代用以书写的狭长竹片。
引《后汉书·吴祐传》:“恢(吴恢 )欲杀青简以写经书。”
李贤 注:“杀青者,以火炙简令汗,取其青易书,復不蠹,谓之杀青,亦谓汗简。”
⒉ 借指青史,史书。
引《南齐书·豫章文献王嶷传》:“虽復青简缔芳,未若玉石之不朽。”
唐 杜甫 《秋日夔府咏怀奉寄郑监审李宾客之芳一百韵》:“云臺 终日画,青简为谁编?”
清 王式丹 《睢阳庙》诗之一:“名先 李 郭 悬青简,血并 南 雷 染碧莎。”
郭沫若 《志愿军凯歌》诗:“红旗夹道风中舞,青简留芳域外传。”
⒊ 泛指书籍。
引唐 白居易 《秘书省中忆旧山》诗:“厌从薄宦校青简,悔别故山思白云。”
宋 叶适 《叶路分居思堂》诗之一:“苔色迷青简,虫文蚀素书。”
⒋ 借指著作。
引南朝 梁 刘孝标 《重答刘秣陵沼书》:“余悲其音徽未沬,而其人已亡;青简尚新,而宿草将列。”
宋 邹浩 《送薛唐卿赴省试》诗:“緑衣春色知谁共,青简风流自此开。”
清 钱谦益 《挽西蜀尹西有长庚》诗之一:“万言书上黄扉寝,七字诗来青简休。”
⒌ 道家的神仙名录。
引南朝 梁 陶弘景 《冥通记》卷三:“六日往 东华,见尔名已上青简。”
《云笈七籤》卷一一七:“天尊曰:‘尔之青简列於方诸矣。’”
国语辞典
青简[ qīng jiǎn ]
⒈ 青色的竹简。古人在造纸术未发明前,将文字书写在竹板上。后泛称书籍。唐·白居易〈秘书省中忆旧山〉诗:「厌从薄宦校青简,悔别故山思白云。」
引《后汉书·卷六十四·吴祐传》:「祐年十二,随从到官。恢欲杀青简以写经书。」
更多词语拼音
- qīng yǐng青影
- qīng zhuāng青庄
- lǐng qīng领青
- qīng fēng jiàn青锋剑
- qīng huī青辉
- qīng gě青舸
- yuán qīng元青
- qīng fú青绂
- qīng yī青衣
- qīng bǎn青坂
- biǎn qīng扁青
- fó qīng佛青
- qīng cí青瓷
- qīng líng tái青陵台
- qīng zhòu青甃
- qīng chén青尘
- qīng yún zhí shàng青云直上
- qīng yóu shì青油士
- qīng jīn zǐ青襟子
- dān qīng丹青
- yán jiǎn yì shǎo言简意少
- jiǎn ào简傲
- jiǎn jìng简净
- yán jiǎn yì fēng言简义丰
- bái jiǎn白简
- duǎn jiǎn短简
- jiǎn huì简会
- qīng jiǎn清简
- quán jiǎn全简
- jiǎn yào简要
- hóng jiǎn宏简
- bǐ jiǎn笔简
- jiǎn yuàn简愿
- dǎn jiǎn撢简
- jiǎn zhì简帙
- jiǎn jiàn简贱
- yì jiǎn逸简
- jiǎn zhāng简章
- jiǎn bǐ简笔
- jiǎn kuàng简旷
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.