遣唐使
遣唐使是一个汉语词语,拼音是qiǎn táng shǐ,该词语属于,分字 [遣,唐,使]。

读音qiǎn táng shǐ
怎么读
注音ㄑ一ㄢˇ ㄊㄤˊ ㄕˇ
※ 词语「遣唐使」的拼音读音、遣唐使怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
遣唐使[ qiǎn táng shǐ ]
⒈ 日本派遣至我国唐朝的使节。公元630-895年间,遣唐使到达唐朝者共十四次(一说实为十三次)。使团人员包括大使、副使、留学生、留学僧及工作人员,一次人数往往多至数百人。
引证解释
⒈ 日本 派遣至我国 唐 朝的使节。公元630-895年间,遣 唐 使到达 唐 朝者共十四次(一说实为十三次)。使团人员包括大使、副使、留学生、留学僧及工作人员,一次人数往往多至数百人。 中国 的文物制度因而传入 日本。
国语辞典
遣唐使[ qiǎn táng shǐ ]
⒈ 日本奈良王朝,羡慕唐朝文物之盛,迭遣重臣名宿,渡华留学,采唐政法、文教,移植于其国,称为「遣唐使」。后遂为各代的定制;唐末,中国乱起,始罢遣。
更多词语拼音
- qiǎn shǔ遣暑
- qiǎn yù遣欲
- jué qiǎn决遣
- qiǎn xìng遣兴
- qiǎn jù遣具
- qiǎn zhào遣召
- dūn qiǎn敦遣
- zhào qiǎn召遣
- qiǎn bì遣币
- hū shé róng yì qiǎn shé nán呼蛇容易遣蛇难
- zì qiǎn自遣
- yíng qiǎn迎遣
- qiǎn fǎn遣返
- cái qiǎn裁遣
- qiǎn jì遣寄
- qiǎn jiāng diào bīng遣将调兵
- jīn qiǎn津遣
- qiǎn shǐ遣使
- wèn qiǎn问遣
- xiè qiǎn谢遣
- qián táng钱唐
- táng áo qìng唐敖庆
- lǐ táng李唐
- xīn táng shū新唐书
- táng tī唐梯
- bàng táng磅唐
- fàng táng放唐
- táng yuán唐园
- xián táng咸唐
- táng chāng guān唐昌观
- táng sēng qǔ jīng唐僧取经
- táng sēng唐僧
- qiú mǎ yú táng shì求马于唐市
- mǎ táng马唐
- táng yáo唐窑
- gāo táng mèng高唐梦
- táng sān zàng唐三藏
- cāng táng苍唐
- táng zǐ唐子
- táng yú zhī zhì唐虞之治
- tuō shǐ脱使
- shǐ jiǔ mà zuò使酒骂座
- xiǎo shǐ chén小使臣
- yī suì shǐ cháng bǎi suì nú一岁使长百岁奴
- xiǎo shǐ zhě小使者
- cū shǐ麤使
- yáo shǐ傜使
- cǎi fǎng shǐ采访使
- huáng yī shǐ zhě黄衣使者
- shǐ pìn使聘
- shǐ qiǎo使巧
- shōu shǐ收使
- shǐ yòng jià zhí使用价值
- shǐ qì xìng使气性
- xiǎo tiān shǐ小天使
- wū tái shǐ jūn乌台使君
- shǐ zhǐ使指
- jìn shǐ浸使
- shǐ de使得
- zhū shǐ诸使
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.