牵黄犬
牵黄犬 (牽黃犬) 是一个汉语词语,拼音是qiān huáng quǎn,该词语属于,分字 [牵,黄,犬]。

读音qiān huáng quǎn
怎么读
注音ㄑ一ㄢ ㄏㄨㄤˊ ㄑㄨㄢˇ
※ 词语「牵黄犬」的拼音读音、牵黄犬怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
牵黄犬[ qiān huáng quǎn ]
⒈ 《史记·李斯列传》:“斯出狱,与其中子俱执,顾谓其中子曰:'吾欲与若复牵黄犬俱出上蔡东门逐狡兔,岂可得乎?'”后以“牵黄犬”、“牵犬东门”喻过着悠闲自得的日子。
引证解释
⒈ 亦省作“牵黄”。
引《史记·李斯列传》:“斯 出狱,与其中子俱执,顾谓其中子曰:‘吾欲与若復牵黄犬俱出 上蔡 东门逐狡兔,岂可得乎?’”
《晋书·良吏传·鲁芝》:“及 宣帝 起兵诛 爽,芝 率餘众犯门斩关,驰出赴 爽,劝 爽 曰:‘公居 伊 周 之位,一旦以罪见黜,虽欲牵黄犬,復可得乎!’”
宋 陆游 《短歌行》:“君不见猎徒父子牵黄犬,岁岁秋风 上蔡 门。”
清 尤侗 《放歌》之三:“一朝束缚 咸阳 市,牵犬东门岂可得?”
清 钱谦益 《九日宴集含暉阁醉歌》:“试问中书传仰药,何似 上蔡 行牵黄?”
更多词语拼音
- gōu qiān勾牵
- qiān wén牵文
- qiān hóng牵红
- qiān hóng sī牵红丝
- zuò qiān tóu做牵头
- jùn gǔ qiān yán骏骨牵盐
- yǐn qiān引牵
- zhuī qiān追牵
- qiān lǐ yīn yuán yī xiàn qiān千里姻缘一线牵
- qiān cóng牵从
- qiān wèi牵畏
- qiān záo牵凿
- qiān yáng ròu tǎn牵羊肉袒
- chén qiān尘牵
- qiān niú qī牵牛蹊
- yuān qiān冤牵
- qiān lǎn牵缆
- qiān liú牵留
- guà qiān挂牵
- qiān zhí牵絷
- yī zhāo mǎ sǐ huáng jīn jìn一朝马死黄金尽
- huáng lán黄蓝
- zhēng huáng征黄
- róu huáng柔黄
- huáng mǎ guà黄马褂
- huáng tuán黄团
- yā huáng押黄
- yǎ bā chī huáng lián哑巴吃黄连
- huáng páo黄袍
- nèi huáng hòu内黄侯
- huáng bō luó黄菠罗
- huáng hūn黄昏
- huáng zhǐ zhá黄纸札
- tiào huáng pǔ跳黄浦
- huáng bò黄柏
- qú huáng渠黄
- rén jiān dì yī huáng人间第一黄
- huáng dú shè黄犊舍
- huáng fēng黄风
- huáng yá黄牙
- quǎn fèi zhī dào犬吠之盗
- xiù quǎn zhěn zhōng袖犬枕钟
- yī quǎn fèi yǐng,bǎi quǎn fèi shēng一犬吠影,百犬吠声
- shì quǎn噬犬
- shǔ quǎn蜀犬
- sàng jiā zhī quǎn丧家之犬
- jiǎo tù jìn zé liáng quǎn pēng狡兔尽则良犬烹
- dān jī bái quǎn丹鸡白犬
- huì quǎn讳犬
- tǔ quǎn土犬
- quǎn mǎ zhī láo犬马之劳
- quǎn mǎ zhī nián犬马之年
- pēng quǎn cáng gōng烹犬藏弓
- láng quǎn狼犬
- tián quǎn畋犬
- quǎn róng犬戎
- quǎn rén犬人
- gù quǎn bǔ láo顾犬补牢
- huì quǎn卉犬
- fàng yīng zhú quǎn放鹰逐犬
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.