明识
明识 (明識) 是一个汉语词语,拼音是míng shí,该词语属于,分字 [明,识]。

读音míng shí
怎么读
注音ㄇ一ㄥˊ ㄕˊ
明识(读音míng shí)的近同音词有 名师(míng shī)明示(míng shì)名士(míng shì)名实(míng shí)明时(míng shí)冥氏(míng shì)冥事(míng shì)铭识(míng shí)冥室(míng shì)明世(míng shì)鸣石(míng shí)明石(míng shí)明师(míng shī)命谥(mìng shì)瞑士(míng shì)明试(míng shì)明誓(míng shì)明视(míng shì)名氏(míng shì)瞑视(míng shì)名世(míng shì)名尸(míng shī)命使(mìng shǐ)命士(mìng shì)名识(míng shí)命事(mìng shì)名势(míng shì)命氏(mìng shì)鸣世(míng shì)命世(mìng shì)
※ 词语「明识」的拼音读音、明识怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
明识[ míng shí ]
⒈ 透彻了解。高明的见识。明理,有见识。
引证解释
⒈ 透彻了解。
引《孔丛子·陈士义》:“非信义君子明识穷达,则不可。”
⒉ 高明的见识。
引《晋书·荀勖传》:“又尝在帝坐进饭,谓在坐人曰:‘此是劳薪所炊。’咸未之信。帝遣问膳夫,乃云:‘实用故车脚。’举世伏其明识。”
宋 曾巩 《移沧洲过阙上殿札子》:“﹝ 英宗 ﹞虽早遗天下,成功盛烈,未及宣究,而明识大略,足以克配前人之休。”
明 郎瑛 《七修类稿·义理一·羲之子昂》:“余尝观 羲之 諫 殷浩 北伐书,喜其事理通畅,深中当时之弊;劝其辑和朝廷,又见明识远略。”
⒊ 明理,有见识。
引《南史·刘穆之传》:“其妻 江嗣 女,甚明识,每禁不令往。”
宋 苏辙 《颍滨遗老传上》:“母 成国太夫人 程氏,亦好读书,明识过人,志节凛然。”
更多词语拼音
- míng tè明特
- cí míng慈明
- hōng míng烘明
- cōng míng jué shì聪明绝世
- míng yuè明月
- kǒng míng孔明
- míng jiào bù biàn明教不变
- gāo míng膏明
- chǎn yōu míng wēi阐幽明微
- shǎng fá bù míng赏罚不明
- qián míng乾明
- xī míng熙明
- míng huǎng huǎng明幌幌
- míng zhēn明真
- tuī míng推明
- diǎn míng典明
- míng fēn明分
- xuán míng gāo玄明膏
- míng qióng明琼
- yuán míng圆明
- shí wēi识微
- yí shí遗识
- cháo shí朝识
- shí yù识遇
- shí jiàn识鉴
- cái shí才识
- zhān shí沾识
- shí shǎng识赏
- hún shí魂识
- bù dǎ bù chéng xiāng shí不打不成相识
- dòng shí洞识
- shí zhǔn识准
- xué shí yuān bó学识渊博
- bù shí xián ér不识闲儿
- míng shí铭识
- shí wén duàn zì识文断字
- bèi shí被识
- fā shēng rèn shí lùn发生认识论
- jiù xiāng shí旧相识
- zhì niàn识念
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.