洛阳才子
洛阳才子 (洛陽才子) 是一个汉语词语,拼音是luò yáng cái zǐ,该词语属于成语,分字 [洛,阳,才,子]。

读音luò yáng cái zǐ
怎么读
注音ㄌㄨㄛˋ 一ㄤˊ ㄘㄞˊ ㄗˇ
※ 词语「洛阳才子」的拼音读音、洛阳才子怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
洛阳才子[ luò yáng cái zǐ ]
⒈ 原指汉贾谊,因其是洛阳人,少年有才,故称。后泛称洛阳有文学才华的人。语出晋潘岳《西征赋》:“终童山东之英妙,贾生洛阳之才子”。
引证解释
⒈ 原指 汉 贾谊,因其是 洛阳 人,少年有才,故称。后泛称 洛阳 有文学才华的人。
引语出 晋 潘岳 《西征赋》:“终童 山东 之英妙, 贾生 洛阳 之才子”。
唐 李白 《陪族叔刑部侍郎晔及中书贾舍人至游洞庭》诗之三:“洛阳 才子謫 湘川,元礼 同舟月下仙。”
王琦 注:“﹝ 洛阳 才子﹞,谓 贾谊 也。 贾至 亦 河南 洛阳 人,故以 谊 比之。”
前蜀 韦庄 《菩萨蛮》词:“洛阳 城里春光好, 洛阳 才子他乡老。”
国语辞典
洛阳才子[ luò yáng cái zǐ ]
⒈ 汉代贾谊文采出众,号称为「洛阳才子」。语本后泛称才华出色的文士。明·无名氏。
引《文选·潘岳·西征赋》:「终童山东之英妙,贾生洛阳之才子。」
《金雀记·第六出》:「洛阳才子岂无人,不须徒叹花如锦。」
更多词语拼音
- sān luò三洛
- luò yáng shì洛阳市
- luò yáng qiáo洛阳桥
- mó luò gē摩洛哥
- luò chā洛叉
- sī luò wén ní yà rén斯洛文尼亚人
- gāo luò皋洛
- mǐn luò闽洛
- chán luò瀍洛
- luò dū洛都
- luò wěi洛尾
- luò shū洛书
- luò yáng zhǐ guì洛阳纸贵
- luò zé洛泽
- hǎi luò yīng海洛英
- shǎn luò陕洛
- luò shān jī洛杉矶
- ā fó luò dí tuī阿佛洛狄忒
- luò yuàn洛苑
- hǎi luò yīn海洛因
- yáng gōu阳沟
- luò yáng é雒阳鹅
- yáng táng阳堂
- yáng huà阳化
- qīng yáng青阳
- dōng yáng èr zhá东阳二轧
- yú yáng sān dié渔阳三叠
- sān yáng jié三阳节
- yáng tóng阳童
- zǐ yáng紫阳
- yīn yáng zhái阴阳宅
- diān dǎo yīn yáng颠倒阴阳
- yáng hàn阳旱
- tài yáng néng太阳能
- líng yáng diào陵阳钓
- yáng huī阳晖
- liáo yáng huá biǎo辽阳华表
- xián yáng gōng咸阳宫
- zhù chéng suī yáng qǔ筑城睢阳曲
- tài yáng jiǎo太阳角
- xián cái jūn zǐ贤才君子
- bā dǒu cái八斗才
- xiǔ cái朽才
- tōng cái通才
- chéng cái成才
- jiàng yù liáng cái将遇良才
- shí cái zǐ十才子
- lòu cái陋才
- cái shū jì zhuō才疏计拙
- rén cái kù人才库
- cái jú才局
- jīn néng fù cái矜能负才
- shǎo cái少才
- cái huá héng yì才华横溢
- wǔ xiù cái武秀才
- chěng cái逞才
- cháng cái guǎng dù长才广度
- jùn cái俊才
- chāo shì zhī cái超世之才
- cái yì才义
- lǎo mā zǐ老妈子
- mèi zǐ媚子
- jiǎng pán zǐ讲盘子
- zhè xià zǐ这下子
- liàng pí zǐ亮皮子
- diān zǐ攧子
- shì jǐng zǐ市井子
- jiē zǐ秸子
- bàn jié hàn zǐ半截汉子
- guān zǐ冠子
- zuǒ piě zǐ左撇子
- huán huì zǐ阛阓子
- yáng zǐ jiāng扬子江
- tuán zǐ团子
- xú rú zǐ徐孺子
- zǐ qián jiā子钱家
- zǐ kǒu子口
- kàn cái tóng zǐ看财童子
- pāo zǐ hé泡子河
- yuán zǐ shuō原子说
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.