龙汉
龙汉 (龍漢) 是一个汉语词语,拼音是lóng hàn,该词语属于,分字 [龙,汉]。
※ 词语「龙汉」的拼音读音、龙汉怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
龙汉[ lóng hàn ]
⒈ 道教谓元始天尊年号之一。又为五劫之始劫。
引证解释
⒈ 道教谓 元始天尊 年号之一。又为五劫之始劫。
引《隋书·经籍志四》:“道经者,云有 元始天尊,生於太元之先,稟自然之气,冲虚凝远,莫知其极。所以説天地沦坏,劫数终尽,略与佛经同。以为 天尊 之体,常存不灭。每至天地初开,或在 玉京 之上,或在 穷桑 之野,授以秘道,谓之开劫度人。然其开劫,非一度矣,故有 延康、赤明、龙汉、开皇,是其年号。其间相去经四十一亿万载。”
唐 吴筠 《步虚词》之九:“敢问 龙汉 末,如何闢乾坤。”
明 屠隆 《昙花记·上游天界》:“晃晃 弥罗宫,巍巍 鬱萧殿。始劫干 延康,大道超 龙汉。”
清 赵翼 《岣嵝碑歌》:“伊昔昏垫五行汨, 龙汉 餘劫留水厄。”
亦称“龙汉刼”。 清 钱谦益 《登齐云岩·谒玄天太素宫》诗:“东海 几经龙汉刼,北宫长列羽林军。”
清 黄遵宪 《感事又寄丘仲阏》诗之二:“帝释 亦愁龙汉刼,天灾况值鼠妖年。”
更多词语拼音
- lóng qí龙旗
- lóng tóu gǔ龙头股
- lóng dēng龙灯
- yú lóng màn yán鱼龙曼延
- lóng tái guān龙台观
- huà lóng kè hú画龙刻鹄
- lóng quán龙泉
- yī lóng一龙
- huáng lóng dòng黄龙洞
- lóng diāo龙雕
- lóng shàn龙扇
- tiān lóng bā bù天龙八部
- miáo lóng xiù fèng描龙绣凤
- lóng hǔ shān龙虎山
- lóng dì龙睇
- lóng xīng龙星
- lóng nǚ龙女
- lóng dōng龙东
- lóng jīng龙旌
- bái lóng huò白龙臛
- yī wén qián nán dǎo yīng xióng hàn一文钱难倒英雄汉
- hàn yí汉沂
- bù dài tóu jīn nán zǐ hàn不戴头巾男子汉
- hàn dàng fáng汉档房
- yuǎn hàn远汉
- hàn zhèn汉震
- héng hàn衡汉
- hàn dà xīn shí汉大心实
- hàn yīn qiào汉阴诮
- tuō hàn jīng拖汉精
- hàn zéi bù liǎng lì汉贼不两立
- hàn wáng汉王
- chǔ hàn chéng gāo zhī zhàn楚汉成皋之战
- hàn zhì汉帜
- hàn lú汉胪
- hàn dōng liú汉东流
- hàn àn hù汉案户
- yán bǎn hàn檐板汉
- hàn wǔ dì汉武帝
- chèn hàn趁汉
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.
