令辰
令辰是一个汉语词语,拼音是lìng chén,该词语属于,分字 [令,辰]。

读音lìng chén
怎么读
注音ㄌ一ㄥˋ ㄔㄣˊ
令辰(读音lìng chén)的近同音词有 凌晨(líng chén)灵琛(líng chēn)陵晨(líng chén)灵榇(líng chèn)灵辰(líng chén)
※ 词语「令辰」的拼音读音、令辰怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
令辰[ lìng chén ]
⒈ 吉利的时辰。一昼夜自子至亥为十二辰。
⒉ 指吉日。
引证解释
⒈ 吉利的时辰。一昼夜自子至亥为十二辰。
引《国语·楚语下》:“百姓夫妇择其令辰,奉其牺牲。”
韦昭 注:“辰,十二辰。”
《国语·楚语下》“十二辰以致之” 韦昭 注:“十二辰,子至亥。择其吉日令辰,以致神。”
⒉ 指吉日。
引《仪礼·士冠礼》:“吉月令辰,乃申尔服,敬尔威仪,淑慎尔德,眉寿万年,永受胡服。”
南朝 梁 沉约 《湘州枳园寺刹下石记》:“齐 之 永明 六年,六月三日,盖木运将启之令辰,上帝步天之嘉日,乃抗崇表於苍云,植重扃於玄壤。”
唐 张九龄 《南郊赦书》:“存者可筹其官荣,逝者当録其胤嗣,使幽明同庆,知有令辰。”
国语辞典
令辰[ lìng chén ]
⒈ 吉日、吉辰。
引《仪礼·士冠礼》:「吉月令辰,乃申尔服。」
南朝梁·沈约〈湘州枳园寺刹下石记〉:「齐之永明六年六月三日,盖木运将启之令辰。」
更多词语拼音
- yuán lìng园令
- nèi lìng内令
- chóu yǐ lán lìng愁倚阑令
- bǎn lìng板令
- shè lìng设令
- shì lìng试令
- shè lìng赦令
- kē líng科令
- jù líng剧令
- zǒu lìng走令
- qiān lìng愆令
- chái sāng lìng柴桑令
- lìng cí令慈
- shēn lìng申令
- chì lìng叱令
- xià lìng下令
- xuán lìng悬令
- lìng gé令格
- yí lìng颐令
- zōng rén lìng宗人令
- zhēn chén贞辰
- pìn zhòu míng chén牝咮鸣辰
- shùn chén顺辰
- shí chén bā zì时辰八字
- běn mìng chén本命辰
- fú chén伏辰
- shí èr chén十二辰
- lái chén来辰
- chén tài辰太
- nǎng chén曩辰
- chén sì辰巳
- sān chén三辰
- huā chén花辰
- qī chén七辰
- chāng chén昌辰
- shēng chén生辰
- chén shì辰事
- chén wěi辰纬
- gǒng chén拱辰
- sī chén私辰
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.