金茎
金茎 (金莖) 是一个汉语词语,拼音是jīn jīng,该词语属于,分字 [金,茎]。

读音jīn jīng
怎么读
注音ㄐ一ㄣ ㄐ一ㄥ
金茎(读音jīn jīng)的近同音词有 进京(jìn jīng)进境(jìn jìng)近景(jìn jǐng)金睛(jīn jīng)津径(jīn jìng)晋京(jìn jīng)尽凈(jìn jìng)谨敬(jǐn jìng)谨警(jǐn jǐng)谨静(jǐn jìng)金荆(jīn jīng)金镜(jīn jìng)赆敬(jìn jìng)尽境(jìn jìng)金鲸(jīn jīng)尽敬(jìn jìng)锦泾(jǐn jīng)进经(jìn jīng)金景(jīn jǐng)金精(jīn jīng)金晶(jīn jīng)矜竞(jīn jìng)金经(jīn jīng)进竞(jìn jìng)金井(jīn jǐng)
※ 词语「金茎」的拼音读音、金茎怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
金茎[ jīn jīng ]
⒈ 用以擎承露盘的铜柱。
⒉ 指承露盘或盘中的露。
引证解释
⒈ 用以擎承露盘的铜柱。
引《文选·班固<西都赋>》:“抗仙掌以承露,擢双立之金茎。”
李善 注:“金茎,铜柱也。”
唐 杜甫 《秋兴》诗之五:“蓬莱 高闕对 南山,承露金茎霄汉间。”
明 陈汝元 《金莲记·射策》:“香飘玉鼎晴烟细,日照金茎丽影移。”
⒉ 指承露盘或盘中的露。
引明 叶宪祖 《碧莲绣符》第五折:“泼阳乌放威刚此时,渴病争如是。倾将石髓流,胜却金茎赐。”
清 姚弘绪 《送阎荆州终养归中州》诗:“霞觴味并金茎赐,綵袖香从玉殿分。”
清 金农 《东冈卧病》诗:“久别金茎分草露,顿忘碧海守蹄涔。”
更多词语拼音
- jīn wū jiāo niáng金屋娇娘
- fó shì jīn zhuāng,rén shì yī zhuāng佛是金妆,人是衣妆
- hēi jīn黑金
- cāng jīn鸧金
- tuó jīn橐金
- mǎi tiě sī jīn买铁思金
- huáng jīn huī黄金徽
- jīn gāng quān金刚圈
- jīn yù jǐn xiù金玉锦绣
- jīn gōu金沟
- jīn qī mǎ tǒng金漆马桶
- xiàn jīn zhàng现金账
- jīn gǒng金汞
- jīn ǎo zǐ金袄子
- jīn tù金兔
- méi jīn yǐn yǔ没金饮羽
- jīn jīng金荆
- jīn mǎ kè金马客
- shā lǐ táo jīn沙里淘金
- guì jīn shǔ贵金属
- yī jīng yī cǎo一茎一草
- pú fú jīng匍匐茎
- chēng jīng赪茎
- chán rào jīng缠绕茎
- kū jīng枯茎
- jīng gǎn茎杆
- sāng jīng shí桑茎实
- liù jīng六茎
- jīng gàn茎干
- gēn jīng根茎
- yīn jīng阴茎
- wén jīng文茎
- yī jīng jiǔ suì一茎九穗
- jiǔ jīng九茎
- fēi jīng飞茎
- xián jīng咸茎
- dòu jīng豆茎
- jīng yīng茎英
- shuāng jīng霜茎
- yù jīng玉茎
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.