| 成语 | 拼音 | 解释 |
|---|---|---|
| 一无所能 | yī wú suǒ néng | 能:本领,能力。一点本领也没有。 |
| 进贤达能 | jìn xián dá néng | 犹言进贤任能。 |
| 软弱无能 | ruǎn ruò wú néng | 指衰弱无能为力。 |
| 富贵不能 | fù guì bù néng yín | 富:有钱;贵:旧指官位高;淫:迷惑、诱使腐化堕落。指不为金钱和权位所迷惑。 |
| 用贤任能 | yòng xián rèn néng | 用贤任能yòngxián-rènnéng任用贤良且有能力的人陛下益养民爱力,用贤任能,疏远奸谀,进用忠鲠,天下悦服,边备日充。——宋·邵伯温《闻见前录》 |
| 一口不能 | yī kǒu bù néng zhuó liǎng chí | 匙:汤匙。一张嘴同时要吃两把汤匙里的食物。比喻贪多。 |
| 逞强称能 | chěng qiáng chēng néng | 逞强称能chěngqiángchēngnéng[showoffone’sability]显示自己本领强,有能力 |
| 任贤使能 | rèn xián shǐ néng | 任用有德行有才能的人。 |
| 威武不能 | wēi wǔ bù néng qū,pín jiàn bù néng yí | 威武:武力;贱:地位低。不屈从于威势的镇慑之下,不因贫贱而改变节操。 |
| 论德使能 | lùn dé shǐ néng | 选拔有道德的人和使用有才能的人。 |
| 妨功害能 | fáng gōng hài néng | 伤害有功劳者、妨害有能力的人。 |
| 举贤荐能 | jǔ xián jiàn néng | 举贤使能,举贤任能jǔxián-shǐnéng,jǔxián-rènnéng推举品行正直的人,起用才能出众的人举贤任能。 |
| 各有所能 | gè yǒu suǒ néng | 能:才能。各有各的才能、优点。一般多指人才而言。 |
| 举贤使能 | jǔ xián shǐ néng | 荐举任用有贤德才能的人。 |
| 百无一能 | bǎi wú yī néng | 什么都不会做。 |
| 妒贤疾能 | dù xián jí néng | 亦作\'妒贤疾能\'。见\'妒贤嫉能\'。 |
| 各尽所能 | gè jìn suǒ néng,àn xū fēn pèi | |
| 荐贤举能 | jiàn xián jǔ néng | 荐举有才德的人。 |
| 求生不能 | qiú shēng bù néng,qiú sǐ bù dé | 想活活不成,想死也死不了。形容人被困在进退两难的境地。 |
| 甄才品能 | zhēn cái pǐn néng | 甄:甄别。甄别才干,品评能力。 |
| 威武不能 | wēi wǔ bù néng qū | 指威胁暴力不能使之屈服,形容不畏强暴。 |
| 简贤任能 | jiǎn xián rèn néng | 选用贤能。 |
| 聪明智能 | cōng míng zhì néng | 指智力过人,心思敏锐。 |
| 选贤与能 | xuǎn xián yǔ néng | 选拔任用贤能的人。与,通“举”。亦作“选贤任能”、“选贤举能”。 |
| 矜功伐能 | jīn gōng fá néng | 自夸功绩﹑才能。 |
| 贫贱不能 | pín jiàn bù néng yí | 移:使改变。即使生活贫苦,地位低贱,也不能使之改变志向。 |
| 碌碌无能 | lù lù wú néng | 没有才能。 |
| 以誉进能 | yǐ yù jìn néng | 根据人们的称誉去进用贤能。 |
| 矜名妒能 | jīn míng dù néng | 矜:夸耀;妒:嫉妒。夸耀自己的名声而嫉妒贤能。 |
| 素不相能 | sù bù xiāng néng | 见“积不相能”。 |
关键词:能字结尾的成语